Bầy ong vàng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Huy Nhuận
Trời ong ong Đất ong ong Tiếng đại bác khô cong trong gió Bỗng ngoi lên khỏi miệng hào đất đỏ Những con mắt nheo nheo Những con mắt cứ mải miết nhìn theo Tiếng rung cánh của bầy ong lìa tổ Đàn ong bay ra từ hướng đó Nơi tuổi thơ tôi đã từng qua Nơi ổi, na thơm trái góc vườn nhà Với những cánh ong vờn quanh lũ nhỏ Trên tay chúng quả xoài vừa bóc vỏ Nơi mùi hương rừng tràm Đón ong về hút nhuỵ Tiếng cánh ong rung như tay bao nhạc sĩ Hoà bản nhạc trầm suốt cả mùa hoa Tôi áp tai vào gốc cây trám già Nghe trong tổ bầy ong ruồi kể chuyện Ong mang vào cây tiếng rì rầm của biển Trào ra ngoài mật ngọt và hương Chân ong khoái thì dính mật hoa vàng Như gót chân tôi thấm dây bụi đỏ Cái tuổi theo trâu gối đầu lên cỏ Nghe cả bầu trời mùi cỏ mật bao la Vì sao ong từ nơi ấy bay ra Xoáy trên đầu tôi bao dấu hỏi Thương ong quá, nơi chiến hào lửa khói Ong không ở được lâu Hương hoa dẻ đưa ong về phía sau Và bao cánh rừng xa chờ đợi Chỉ còn lại chúng tôi - chỉ chúng tôi ở lại Với bom đạn chiến trường Chúng tôi giữ từng tấc đất hương Cho tiếng ong về vút lên nhịp sống Đàn ong xa rồi - môi người còn đọng Vị mật thơm với hương ngát rừng tràm Điếu thuốc chuyền tay từ một góc hầm Lần lượt Và lần lượt Như chú ong vàng Đậu vào mỗi tiếng cười vang
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào