Bây giờ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Quang
Một số bài cùng tác giả
– Chiều quê– Tự răn mình
– Nỗi niềm
– Ngày tình yêu
– Ngày thầy thuốc Việt Nam
Bây giờ ta chẳng còn em Rượu đào uống cạn môi mềm tơ duyên Dòng đời bảy nổi ba chìm Trăm năm duyên phận nỗi niềm xót xa! Bây giờ ta chẳng còn ta Chơi vơi giữa chốn cõi ma cõi người Tay nào che khuất mặt trời Khéo chèo khéo chống cũng rơi xuống đường Bây giờ ta thấy ta thương Con người sao lắm nhiễu nhương khôn cùng Trăng vơi, trăng khuyết, trăng tròn Vẫn là trăng đấy quay vòng thế thôi Bây giờ ta thấy đơn côi Nhớ về quê mẹ một trời yêu thương Giận ta là kẻ lạc đường Nghìn thu trung hiếu bốn phương lặng nhìn Bây giờ ta chẳng còn tin Mênh mông con nước đi tìm biển khơi Trái tim dòng máu đỏ tươi Có phải sự sống muôn đời đâu em? Bây giờ ta đã ngủ yên Ngoài kia giông bão nối liền bão giông Chấp nhận cái rét mùa đông Mà lòng tê tái mấy lần người ơi! Bây giờ nối tiếp bây giờ Lấy tâm mà viết bài thơ cõi tình Bốn nghìn năm với trăm năm Gió nồm thổi nhẹ ta nằm đợi trăng!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào