Bao La lạnh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
Dừng đây quán tạm, trời chưa tối Ngày khuyết mòn hung tiếng thở dài Cơn gió lùa chi thân xác mỏi Nỗi niềm đã chật kín trong chai Ta mở, máu trào, môi sánh bọt Đời nghiêng, nghiêng đổ, ta nào say Thế gian hát mãi câu tình sót Duyên nợ sầu chi kiếp trả vay? Lục bình trôi, tháng năm phiêu dạt Hoa tím rưng màu xưa, mắt em Ta nhớ cố hương, ta muốn khóc Ráng chiều đã chuyển sậm màu đen Kẻ chết, người đày đi đất khác Ai còn ở lại, ai quay lưng Mù sa, một bóng chim lưu lạc Vỗ cánh soi mình trên bến sông Ô hay, sông chảy, đời đang chảy Con sóng Bồ giang lạnh dưới cầu Không một bóng thuyền, trơ xác bãi Chạnh nhìn, ngơ ngác một biền dâu Bên gốc bằng lăng, nghi ngút khói Ai vừa thắp tạ mảnh hồn oan Khói vòng vo trắng, lòng ta nhói Nhân thế trầm ưu bóng thế nhân Mà lạ, ngồi đây, không bạn hữu Bên kia làng xóm, không quê hương Ta nghe đời đắng như là rượu Một hớp thôi, mà lạnh thấu xương Dâu bể, bốn lăm năm khốn nạn Máu nào thay muối, thuỷ triều đau! Xương nào thay núi, tình phiêu tán? Một kiếp tang bồng, hận khắc sâu Ta thương những kiếp đời trôi nổi Sống, để làm ma xứ sở này Phật, Chúa im hơi, không cứu rỗi Giọt kinh nào rụng xuống bàn tay Ta nghe thân thể tan trăm mảnh Vất vưởng khe sâu, phố thị buồn Âm khí ơ hờ âm khí lạnh Đất trời như thể bị vùi chôn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào