Bản xưa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Bốn mươi năm chưa về lại Có ký ức lần lối mòn Gặp cái rét Ba Vì rất nhọn Tranh lợp, tranh che phong phanh mái lán Ngọn đèn phòng không chụp sát mặt bàn Em kềnh càng trong áo bông quá cỡ Cơn gió lùa còn run. Có mùa xuân Đến bất ngờ như không ai đón đợi Phiên trực tất niên giao ca vào năm mới Mồng một em nhớ nhà bỏ bữa liên hoan Ta đứng chôn chân liếp nứa nhà sàn Không quen dỗ dành, để em nằm khóc Ta ra sân kho nhập hội ném còn. Bốn mươi năm Ta và em đã già Khu rừng từng lấy củi chủ nhật Con suối quen chọn đá mài dao Chân dốc nghỉ vai cho vơi cơn mệt... Nghe nói thành khu du lịch Cho người phương xa tìm vào Riêng bản xưa vẫn mái sàn màu khói Chập chờn như chiêm bao.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào