Bạn tôi nhỏ nhắn Đến nỗi không ai dám nghĩ anh là phi công Nhưng mới qua Chiếc Mích của anh vừa bay về hạ cánh Lại chói thêm một ngôi sao đỏ bên mình... Nghỉ phép hai ngày Bạn tôi vội băng về ngôi nhà phố cũ Nhành vạn niên thanh trên tường vẫn đó Tấm ảnh để bàn của ba vẫn đó Nhưng ba anh đã ở chiến trường xa Má anh cũng đang ở chiến trường xa Bom giặc đánh vào cuối phố Ngôi nhà bỏ không... Để nguôi đi nỗi xúc động cháy lòng Anh nói chuyện rất vui về những đường bay tầm cao giá rét Những đường bay tầm thấp vã mồ hôi Những phút ghìm xoáy quân thù vào điểm chết Khi bay qua thành phố nắng xanh trời... Hăm bảy tuổi - bạn tôi chưa vợ Tôi biết anh đang rất bồi hồi Trước đôi mắt to đen nào đó Đã trao anh đắm đuối một vùng trời... Đáng lẽ phải băng đến với người yêu chưa một lần dám ngỏ Anh lại nằm đọc sách ở nhà tôi Nhưng chính vì thế mà Đôi mắt to đen ơi Cô thật là hạnh phúc!... Anh đi rồi Như một cánh chim Và tôi tin Chiếc Mích của anh còn lấp lánh thêm những ngôi sao đỏ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào