Bản ngã thức tỉnh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thượng Đế ơi, Có một tay ác độc trong lòng tôi rình mò như sư tử Là bản ngã tôi – Chúa của đời tôi Tôi muốn xa lìa nó, đốt đi bụi lòng mê muội! Lòng tham, đôi mắt liếc của cải trần gian sang trọng nhất thời Hồn dạy sạch trong và tinh khiết Nhưng hồn còn bận bịu xác phàm nhân Người trèo một nấc thang tôi muốn lên dăm bảy nấc Người mặc áo xinh, lại muốn như người và hơn cả thế Bò lê bò lết, leo đến đỉnh núi tạm bợ kia Chỉ biết xin xỏ Ngài điều quí giá Mà bản thân là đạo đức nhọ nồi Xin người dạy tôi biết dừng lại lòng thoả mãn! Với cõi loanh quanh chớp mắt đã tan rồi Nay có còn gì cầu xin cho tôi nữa Ngoài xin cho thế giới hoà bình Xin con người biết thực hiện yêu thương Ngày nào cũng nhìn thấy mâm cơm ngon, mái nhà ấm và khu vườn thơm hoa ngát Tôi bình an hơn cả núi vàng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào