00.00
Đăng bởi Admin vào 14/03/2026 10:53

Anh xa nước nên yêu thêm nước, Anh xa em càng nhớ thêm em. Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm, Trời Hàng Châu bốn bề êm ái. Mùa thu đã đi qua còn gửi lại, Một ít vàng trong nắng trong cây, Một ít buồn trong gió trong mây, Một ít vui trên môi người thiếu nữ... Anh đã đến những nơi lịch sử: Đường Tô Đông Pha làm phú, Đường Bạch Cư Dị đề thơ. Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ, Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu. Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu, Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu: Có hai ta cùng tựa bên cầu Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa. Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa, Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa. Làn nước qua ánh mắt ai đưa, Cơn gió đến bàn tay em vẫy. Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy, Có núi sông và có trăng sao, Có giận hờn và có chiêm bao. Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến, Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm... Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui, Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi. Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ, Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ. Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong, Chỉ mình anh với im lặng trong phòng; Anh ngước nhìn bức thêu trên vách: Hai bóng người đi                         một hàng tùng bách, Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh? Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình. Vơ vẩn tình chăn                       chập chờn mộng gối. Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội, Nước Tây Hồ bỗng hoá nước Hồ Tây; Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào