Bài thơ phơi áo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Huy Nhuận
Những chiếc áo hong trên cành cây Muối nổi từng quầng trắng xốp như mây Chỗ bao lớp mồ hôi đọng lại Khái niệm không gian chuyển theo màu vải Tưởng đâu đây đang vỗ biển quê nhà Con sóng nào vừa mới láng qua Tiểu đội anh ở trần ngồi trong hầm gỗ lát Có bạn ví như cuộc xem tranh thuỷ mạc Đang phơi Còn gió thì phất qua như muốn đón mây trời Anh kể em nghe, em đừng cười Áo chúng anh hai tuần chưa giặt (Chiếc khăn em cho, cũng phải dùng lau mặt Cả kỷ niệm thân thương nhuộm đỏ bụi đồi) Giọt nước ở đây là giọt máu của anh nuôi Hãy nhường lại cho người khát nhất Dưới chân đồi, bọn giặc đã bao lần thay quân Áo chúng anh chưa thay một lần Cay xè khói đạn Nồng nồng đất nung Áo chúng anh sau mỗi cơn xáp trận Lại được dày thêm một lần giáp cứng Kìa, bọn nó lại thay quân rồi Ta cũng nhanh mặc vào đi thôi Những chiếc áo đã làm nên chiến thắng Vít cong cây như từng chùm quả nặng Áo khô giòn, chúng anh vỗ trên tay Mờ đỉnh đồi bụi bay Bọn giặc dưới kia càng thêm hoảng sợ Ngỡ chúng anh đào mồ chôn lũ nó
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào