Bài thơ không gửi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thanh Loan
Một số bài cùng tác giả
– Tự cảm thời gian– Gửi nhóc
– Bao mùa nắng dại
– Mùa hạ cuối
– Một thoáng cao nguyên
Anh viết gì cho em khi em mười tám tuổi? Có chiếc lá bạc đầu ngoài khung cửa vôi rơi Anh ước gì cho em khi sang mười tám tuổi? Ngọn lửa thâu đêm não ruột chảy dài. Em trốn cơn đau vào giấc ngủ đơn côi, Anh đừng nói với em những điều đầy nước mắt Trong mơ em tìm cho mình một vì sao mới thắp Để tim em sự sống vẫn dâng trào. Xin đừng là tất cả giấc chiêm bao! Cho em bước ra ngoài kia với cuộc đời rất thật Mười tám tuổi đời chưa một lần tất bật Có thể nào em đã hết vô tâm? Anh đừng nhìn em cái nhìn lặng câm, Đừng đau đớn nghẹn ngào - rồi qua cả Một hôm nào em về nơi cõi lạ Anh viết tặng cho em bài thơ tuổi mười tám ngọt ngào Anh đã kể cho em nghe một nỗi niềm khát khao Có chiếc lá ở giữa hai cuộc đời...chẳng thể nào rời nổi... Em bỗng ước mình như Jonxi không bao giờ ngày cuối.. Để những cơn đau không bóp nghẹt được trái tim mình. Andecxen đốt cháy cạn mình que diêm nhỏ xinh xinh... Em mười tám giữa đời mơ cổ tích Mơ một lối về có lẽ không tĩnh mịch Vang tiếng bạn bè ríu rít ở ngoài kia. Rồi tất cả chỉ là những phép chia Khi thương yêu nhắc tên em - nếu ngày mai ngừng đập một trái tim mười tám Anh nói gì với em đi, chao ôi trời sắp sáng Ngọn nến tàn canh run rẩy phía thiên đường!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào