Bài thơ khó hiểu về em
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lưu Quang Vũ
Anh vọng về em một sắc trời xanh Ở nơi xa em có nhớ gió ân tình Có phải mơ không mà anh thấy em trong tà áo Một hương môi mận chín một lời thanh Ru giấc mơ buồn khoé biếc long lanh Tự nơi xa hương quen ấm ngày lòng anh nhạt Em như gần như xa lẩn khuất Anh bỗng thành chim nhạn vọng trời xanh Anh nhớ em trong nỗi lá nhớ cành Nhớ nỗi nhớ của vườn xưa tội quá Dẫu mưa mùa đông dẫu dông mùa hạ Dẫu ngày mai chẳng biết sẽ ra sao Anh cố quên nhưng chiều gió cứ vào Trong giấc ngủ trong ánh trăng hương đất Đều gợi em hình dáng xôn xao Tàn ác ư? đắm đuối? hay buồn đau Hay tuyệt vọng hay chính là tuổi trẻ? Không biết nữa, anh là chàng thi sĩ Hay kẻ bộ hành sa mạc khát sương mê Ngắt trên cành anh khóc một hoa lê Một trời tối sập xuống làn mi và trăng mọc Bỗng sáng lên cơn mưa rồi phút chốc Em lại về với anh như mùa xuân Như ngày trong thành phố đẹp yêu thân Anh đã gặp em, em là tia nắng Thoảng qua, rồi buổi chia ly cay đắng Lung linh hoa hồng nở giữa hoàng hôn Gai nhọn đâm máu ứa cả tâm hồn Tự đó dịu dàng mà chói chang em tới Lúc hiện lúc đi ngẩn ngơ, chấp chới Để anh thành nai lạc khát suối lành Để anh thành nhạn lẻ vọng trời xanh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào