Bài thơ cuối năm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Quang
Một số bài cùng tác giả
– Chiều quê– Tự răn mình
– Nỗi niềm
– Ngày tình yêu
– Ngày thầy thuốc Việt Nam
(11 tháng chạp Mậu Tý) Cuối năm ngồi nghĩ lại ta Ba mươi năm lẻ phong ba cõi người Vẫn còn có kẻ hẹp hòi Con người hà tất nhỏ nhoi thế này Tự nhận mình dở người hay Nào đâu yên phận còn đầy sóng to Tìm đâu nghìn chiếc xe thồ Chở lòng nhân ái nẻo về từ bi Để quên muôn nỗi sân si Ngoài năm mươi tuổi còn gì nữa đâu Rưng rưng mưa nắng dãi dầu Người ngay gặp buổi cơ cầu...đành thôi Kiếp tằm thì phải nợ dâu Kiếp người thì phải qua cầu trợt trơn Ta về đếm hết căm hờn Bỏ vào đau khổ mà chôn xuống mồ! Mưa giăng thị trấn mơ hồ Hình như có một gã khờ xa xăm Dòng đời lặng lẽ thăng trầm Người muôn nẻo đến mênh mông đường chiều!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào