Bài thơ bán nguyệt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phanxipăng
Sau một ngày chủ nhật Lao lực đến mệt phờ Kẻng ngủ, buông màn vội Đặt mình mới lơ mơ Chợt có gì rất diệu Chợt có gì rất thanh Phả nhẹ trên gương mặt Khiến cho ta giật mình Bừng tỉnh choàng thức dậy Nhòm qua hàng chấn song Phải chăng là hoặc thoại? Ô kìa! Nửa vầng trăng! Nửa vầng trăng cuối hạ Vừa rất lạ rất quen Ta ngẩn ngơ ngơ ngẩn Một nỗi gì không tên Một tứ thơ ngẫu hứng Một nét nhạc trinh nguyên Một thoáng hương vườn cũ Một giọng hát ngọt mềm Bâng khuâng rừng rưng rức Bồi hồi núi kêu sương Lòng ơi sao nghèn nghẹn Khói thuốc buồn vương vương Nửa vầng trăng hội hoạ Ai vẽ làm ta đau? Nửa vầng trăng khuất bóng Ai nỡ chưa pha màu? Nửa vầng trăng trầm mặc Nào đâu kẻ tri âm! Nửa bài thơ lơ lửng Khất hẹn đến tròn rằm.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào