Người áp mặt vào thân tôi Khóc cho nỗi niềm của người Nước mắt thấm vào cây, thành những nét khắc đen, đau nhức Một nhát. Hai nhát. Ba nhát Những vết băm đen bầm tan nát Trong đêm tôi lớn dần lên để nhận hết những bí mật này Người tôi yêu đang khổ đau vì một người Người vuốt ve cành lá của tôi Lá giòn khô hết nhựa rồi đã rụng Sắp mùa đông, đón một mùa tuyết đọng Rũ lá cành để nhận những mong manh Nỗi dịu dàng dư thừa người trút vào tôi Vì dọc đường không còn thân cây nào khác Tiện thể thôi. Mà lòng tôi xao xác Lá tôi ơi, cành tôi ơi, thân tôi ơi hãy gắng chịu đựng nỗi dịu dàng Người tôi yêu đang sướng vui vì một người Người đã xa tôi Đúng vào mùa xuân, khi tôi bắt đầu nảy chồi xanh biếc Rồi hoa xanh vương vấn khắp thân cành Vì sao? Vì sao sự sống dâng trào khi tình yêu đã chết? Tình yêu này từng có nghĩa gì không? Tôi đứng lẻ loi trên đồng Nhưng vẫn là cây của cánh rừng mang trăm ngàn nỗi khổ Những thân cây sống không biết nghiêng mình, chết cũng giữ mình không đổ Vẽ lên trời ảo tưởng tình yêu

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào