Đi qua mấy cuộc chiến tranh Đường rừng, dốc núi ba rành lòng tay Thế mà trong buổi chiều nay Ba ra Hà Nội… đứng ngây lề đường. Người xe đông chật phố phường Chẳng ai dừng lại nhường đường ba qua Tuổi cao con mắt chưa lòa Nhưng mà chân chậm nhỡ ra thì phiền. Nhớ con phải cậy nhà bên Trông nom nhà cửa để lên mấy ngày Việc nhà đâu có rảnh tay Giò hoa chờ tưới chậu cây tỉa cành. Chờ con ra đón nên đành Một mình góc phố chòng chành chiều buông Ở nhà con được mấy hôm Trong người ba cứ bồn chồn nhớ quê. Lại mong cho đến ngày về Ba ra Hà Nội vẫn quê không rời…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào