Áo trắng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Áo trắng mỏng manh đào khoe mộng Ẩn màu đồi núi nét thương mong Rộ hương sực nức trăng mười sáu Gót trăng mềm khẽ khiến xiêu lòng Tà xuân hây hẩy chia đôi đấy Cứ gợn lòng ta những tháng ngày Mây em bay hết vào đôi mắt Nở ban chiều đầy ngập cơn say Nụ môi hồng đỏ như sông sao Chiếu vào tình tự muốn khát khao Long lanh khuôn mặt chiều thi vị Áp nhẹ đời thôi cũng dạt dào Kìa làn tóc ngọc hát miên man Như ngàn suối góp điệu ái ân Nắng lót tình ca trên ngực áo Chiều không chịu tắt dẫu khi tàn Nhìn dáng kim cương uyển chuyển đi Học trò ngây dại hoá tình si Như bao chim mộng gom về cả Từng cặp bén nhau chẳng nói gì Hai đứa rủ rê vào tuyệt mật Cung tình ảo diệu nói yêu đương Ngại ngùng thở nhẹ trên má thắm Giật mình tỉnh dậy thật khác thường! Rồi những mười năm thay cánh gió Bay vèo tất cả nét tiểu thư Mới hay ta chết vì run sợ Chỉ ước mà thôi, cứ chần chừ!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào