Áo hoa phơi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trúc Ly
Long lanh từng giọt trắng da trời Bàn tay rất trắng áo hoa phơi Mỗi lần nắng trắng em phơi áo Vô tình phơi nắng cả hồn tôi. Đời còn kẹp tóc tuổi trăng tròn Miệng còn ngọt sữa lúa đang non Mềm môi em thở hương lùa nhạc Ngày sẽ dài như một nụ hôn. Đường vào quên lãng cõi người ta Vừng trán tôi nhăn trước tuổi già Áo nắng hoa phơi ngoài thiên hạ Ngày sẽ mờ như mộng chảy qua. Đâu bàn tay sữa đọng da trời Người yêu áo mỏng nắng thu phơi Van em một nụ hôn thơm nhạc Từ tay lên môi còn xa xôi. Đường xa như từ tay lên môi Xa hơn chân mây hơn mặt trời Áo hoa thấp thoáng người thiên hạ Ngày sẽ đêm đen lửa tắt rồi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào