Diệu kỳ thay nhờ thức tỉnh lương tri Của người lính phía bên kia chiến tuyến Nhật ký lửa Thuỳ Trâm về đến bến Như cây cầu mang ước nguyện chờ mong Nối đôi bờ cay đắng một dòng sông Buổi chia tay không ước hẹn trùng phùng Rời tổ ấm vào tuyến đầu bom đạn Quên buồn riêng, sống hết mình với bạn Thầy thuốc mẹ hiền cứu sống thương binh Đau xé lòng khi đồng đội hy sinh Phút thánh thiện ngắm màu xanh mộc mạc Thả hồn mơ theo du dương khúc nhạc Căm giặc thù gieo tang tóc thê lương Miền Nam ơi! Máu đổ mỗi chặng đường Gửi Hà Nội niềm nhớ thương cháy bỏng Tuổi ấu thơ, tiếng quê hương đồng vọng Đường ta đi chân lý sáng trong tim Chắp cánh cho ta phơi phới niềm tin Dù phải chết vẫn tiến lên phía trước… Chị để lại cho đời niềm thương tiếc Đã ra đi vì non nước ngày mai Người nữ Anh hùng chẳng của riêng ai! Trước mồ chị trong hương trầm toả khói Khóc nức nở người lính kia bỗng hỏi: Lỗi ại ai sao Trâm phải hy sinh? Nhói tim ta một sức mạnh vô hình Gió lộng mây ngàn thăm thẳm trời xanh…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào