Anh chim cô độc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Anh cô đơn đứng trên nhành cây đời xơ xác Ngóng cổ về nhà về tổ ấm những chim con đói rã Về một nơi có dáng dịu dàng chim mẹ thướt tha Có bàn tay chai nuôi con ăn học thức sớm hôm cùng sao khuya lấp lánh Có nụ tình em đợi hát khúc chim muông Ngày rất vội, đêm cũng vô tình rất vội chết hôm qua Mà bụng trống như là đời trống Trong nhân gian, Anh chưa biết trò kinh doanh xảo biện của bọn gà Chưa biết hơn thua người Không dám đi con đường máu đổ ác gian Dù trên mồ hôi của một người thấp cổ Dù hiếp ai dù muốn nói nặng lời tảng đá Anh muốn bay qua đời xơ xác Bay đi rồi anh lại già thêm tuổi tác Già việc đời và già cái tóc trổ bông cau Anh lại tự an ủi mình đi nữa Đi hoài rồi tít tắp nỗi già nua!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào