Anh đã nhìn thấy em
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Em có những ban mai giấu trong hồn như lửa Em có nổi buồn như tro Hoang lạnh cả một thời thiếu nữ Em có những ngọt ngào chưa tan Thấm dịu cả tháng ngày lam lũ Và em biết Chỉ có một người Nhìn thấy em Bây giờ Ngày tháng xanh tươi dần vắt cạn Đôi mắt thâm quầng bóng tối đậm dần Nhưng em biết trong cái nhìn nhân hậu Anh vẫn thấy em tươi mới thuở ban đầu Nhìn thấy em Đã nhìn thấy em Tròn đầy như trăng Xanh mền như cỏ Dịu hiền như sông Hồn nhiên như gió Như thác quyết liệt Như núi nghĩ suy Như đất thầm lặng Chứa bao diệu kỳ Bây giờ trên má em Nếp nhăn dần lộ rõ Trên tóc em Sợi bạc choán dần chỗ Giọng nói em chỉ còn những âm buồn Và tiếng hát tắt chìm than đá Nhưng em biết Chỉ có anh duy nhất Nhìn thấy em Sức sống vẫn nguyên đầy Nửa chìm khuất mặt trăng Nửa xúc cảm sau màn sương phủ kín Anh nhận ra em với tất cả sắc màu Anh có trên đời Anh ở nơi đâu Anh đã nhìn thấy em Anh không có thật Mong được sẻ chia Em ao ứơc thôi mà Nên mãi mãi Chỉ có em đối mặt Với chính mình Đơn đọc quãng đường xa
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào