Áng mây
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quốc Thực
Một số bài cùng tác giả
– Thu (18) - Khúc lặng lẽ– Thu (14) - Khúc hát
– Tặng…
– Thu (01)
– Đề sau bức ảnh
“Em - nỗi đau của ta và em - nỗi đau mong đợi trống trải của ta” (Apoline - nhà thơ Pháp) Cuối cùng, anh cũng thơm được lên tóc em Không phải em cho. Anh “trộm” đấy! Rồi một ngày sẽ trôi xa còn thời khắc đó thì đậu lại thành áng mây. Bên con sống Châu Áng mây bay lên cánh đồng bầu trời đang chin Ở đó rung rinh anh cũng chin theo Ở xa, em có thấy không, em yêu Ở xa phía bãi bờ em, vườn nhãn Em vừa đi xuống nước vừa nâng cao dần chân váy Nơi em giặt giũ nơi em gội đầu Tóc em ngát đến nơi nào anh không nghĩ nổi Con sông thì sâu… Ở xa, trên cánh đồng bầu trời đang chín Anh dõi xuống một ngày mọng Một ngày lịm trong dịu dàng…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào