5
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 19:18
Em dẫn tôi đường Phan Đình Phùng hai hàng cây sấu rợp lá tuổi học trò còn chập chờn bóng ma những ước mơ rồ dại ngày xưa Đưa anh lần những vùng quên tuổi dại Thuở trăng sim soi bãi ú tim khờ Đến giờ em phải về. “Em còn hai chậu quần áo chưa giặt”. Con đường Hàng Da hun hút bụi mưa mơ Cuối kỷ XX bồng bềnh cò vỡ tổ tha hương biển độ Có phải quê tượng thần loang lổ chữ cũ dối lừa trăng xưa tình phụ Sóng bạc địa cầu XXI bờ đâu Tất cả hương sấu đã theo em về phía đó. Vẫn dáng đi nhanh cằm hơi vênh trời thân thon thẳng hệt con số I La Mã. Tôi cảm giác em đương đi về phía cuối thế kỷ Hương sấu chân em phố đầu mưa trắng Xuân vớt mùa hoa đi vắng chữ già nua Liệu tôi còn đủ sức đi với em đến XXI?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào