Tàu đi chiều xuống não nề Tiếng kêu trên bến tái tê lòng người - “Trỗi ơi! Trở lại Trỗi ơi!” Tiếng kêu chới với nước trời mênh mang Tiếng kêu đau giọng Quảng Nam Tiếng kêu đứt nối theo hàng lệ nhanh - “Vì nghèo em phải xa anh Thôi anh ở lại, một mình em đi” Ôi Đà Nẵng, bến chia ly Anh về ruột héo, em đi gan bào Chiều hôm biển tím niềm đau Tiếng kêu đã tắt, bến tàu đã xa Cánh chim man mác sương nhoà Bèo trôi vật vã bao la sóng dồi Thân bèo chìm nổi trùng khơi Đói nghèo vỗ sóng cuộc đời lênh đênh Còn đâu cát trắng dâu xanh Sông Thu Bồn đậm bóng hình tuổi thơ Còn đâu tấm ảnh Bác Hồ Mái trường kháng chiến, tiếng hò đêm trăng Chỉ còn bát ngát sương giăng Chỉ còn sóng vỗ bạc đầu tuổi xanh Chỉ còn tiếng gọi thất thanh Chỉ còn giọt lệ đẫm manh áo sờn Tàu đi trong bóng hoàng hôn Ngảnh trông xa lắc cánh buồm về đâu? Mắt nhìn mà dạ xót đau Cánh buồm như thể lưỡi dao cứa lòng Đi đâu? Phố lạ người đông Đây cầu Công Lý (có công lý gì) Dưới cầu màu nước đen sì Nhà sàn chen mái thấp tè mặt sông Tưởng đâu thuận bến xuôi dòng Lên bờ, đời vẫn bềnh bồng biển khơi Đi đâu? Công Lý chẻ đôi Đường trong hẹp té, đường ngoài nở to Gập ghềnh trong đạp xích lô Phẳng phiu ngoài chạy ô tô Hoa Kỳ Tự Do, tên phố dị kỳ Tự do Mỹ, tự do gì Việt Nam Sài Gòn trại lính, nhà giam Hộp đêm xanh đỏ buôn dâm bán người Sài Gòn lũ Mỹ sặc cười Xin tiền tiếng trẻ khàn hơi bên đường Không, Sài Gòn vẫn hiên ngang Sáng trưng khuôn mặt sao vàng long lanh Ôi thành phố Hồ Chí Minh! Sài Gòn vẫn sắc trời xanh Bác Hồ Lấy thân làm đuốc đốt thù Sài Gòn rực chói bài thơ tuyệt trần Sài Gòn gươm súng hành quân Chiến khu là mỗi lòng dân đô thành Sài Gòn nuôi lớn đời Anh Cho Anh lý tưởng, cho tình yêu thương Cho Anh đôi mắt hướng dương Cho Anh dòng máu thơm hương anh hùng Nhớ sao tháng bảy mưa dông Tháng năm nắng hạ lưng còng cháy khô Một thân với một xích lô Cái ăn cái mặc phải lo hàng ngày Bát cơm vơi, nước mắt đầy Mới mười lăm tuổi đắng cay đã thừa Nghề xe chẳng biết chen đua Chẳng quen mánh khoé nên thưa khách đường Có đêm lũ Mỹ say cuồng Bắt Anh phải chở, phải mang về đồn Trên xe nó mửa, nó nôn Xuống xe nó chửi, nó còn bạt tai Có lần giữa phố, ban ngày Một bầy lính Mỹ đi vây bắt người Hiếp xong em gái tắt hơi Ba đô la, một mạng người Việt Nam Bỏ đi thì thật không cam Ở thì không một lưỡi gươm rửa hờn Thù kia càng nén, càng dồn Biết ai mà giải ngọn nguồn, với ai? Kể từ khi gặp anh Hai Gặp người cách mạng bỗng thay đổi đời Dạy Anh làm thợ, làm người Chân trời rộng mở... sáng ngời ước mơ Đã từng làm thợ đốt lò Từng đi bộ đội Cụ Hồ đánh Tây Anh Hai hiền dịu, yêu thay Giọng anh Hai nói dễ ngày nào quên Dẫu trời chưa sạch bóng đen Tiếng kêu Đà Nẵng trong đêm réo hoài Nhưng ngày đã loé tương lai Cuộc đời Anh có anh Hai dắt dìu Và Anh đã gặp người yêu Gặp Quyên, cô thợ cũng nghèo như Anh Như hai dòng suối biếc xanh Gặp nhau trong nắng bỗng thành đại dương

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào