Đường vượt biển
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Nõn nà thay lá giao mùa Đẹp sao sản phụ mới vừa khai hoa Vút cao tiếng khóc tu-oa Tưởng chừng nhạc khúc tình ca chào đời "Đàn ông đi biển có đôi, Đàn bà đi biển mồ côi một mình". Người Mẹ xé khăn làm tã lót Ủ con so, hòn ngọc trong lành Chồng nghèo lên tận rừng xanh Đốt than, hái ráng ủ tình tào khang Phòng sanh nào khác cung vàng Trên giường cữ khói, nữ hoàng ngự lên Chồng là người lính trung kiên Canh chừng giấc ngủ nàng tiên bên giường Mùi thơm dầu chổi toả hương Xông thơm da thịt nữ hoàng con so. Than hồng củ ráng, xông chăn gối Ấm cả nhà xiêu, ánh lửa mờ Vàng bạc trên đời không đổi được Một hòn ngọc quí: đứa con so. Non ngày non tháng em nằm ngủ Muối mặn, tiêu nồng, cơm dẻo thơm - "Má nó ăn đi, đây sữa ngọt Sữa nghèo chuyền máu để nuôi con". Đợi tối người chồng làm giấy nợ Hỏi vay bạc tháng mấy mươi phân Buộc tay bà mụ đền ơn nghĩa Rồi sẽ cày thuê trả nợ nần. Nhìn thấy gói tiền, em khẻ hỏi - "Tiền đâu ghim kỹ, giống tiền vay?" Anh liền nói dối: - "Tiền cha mẹ, Cứng cát mình làm lễ cột tay". Cầm tờ giấy bạc vàng kim gút Người vợ biết tiền chồng mới vay Không nói ra mà lòng đã khóc Khi bàn tay nắm lấy bàn tay. Đàn bà sống chết đường sanh nở Đi biển mồ côi chỉ một mình Chín tháng cưu mang đường vượt biển Trăm năm hương lửa biết bao tình.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào