Đường về Phum
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Chiều vàng nhạt trên lưng đồi bò kéo Xe bánh cao chở gỗ qua đồng Trên gỗ, Mẹ ngồi cho con bú Hạnh phúc đằm trong đôi cánh tay nâng Con ngửa mặt: Trời xanh sau bầu vú Một vùng trời ngực Mẹ tạo hình nên Có mây trắng tan hòa dòng sữa Con uống vào rồi con biết bay lên Tan thốt nốt cũng năng sau ngực Mẹ Có ống Bương đang bú sữa giữa trời Trái xoài chín đung đưa khe khẽ Cũng mang hình bầu vú đấy thôi! Mẹ nhìn xuống: Da con màu ngực Mẹ Ơn mặt trời cho nắng lặn vào trong Trời trở gió thì mưa cho mát mẻ Con uống mưa cùng sữa Mẹ chung dòng Trời nổi sấm, Mẹ con cùng nghe sấm Tiếng trống trời cho cây múa Rom-vông Con có lạnh, ngực Mẹ đây lửa ấm Ủ yên con giấc ngủ ngang đồng... Chiều sắp lặn, khói xanh mà mới lợp Dậy đi con, nào cặp mắt tròn xinh Chú bộ đội Việt Nam đang đứng gác Nhìn qua vai con thấy rõ Phum mình.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào