Đốt lá vàng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một buổi chiều quê đốt lá vàng Tôi thầm ngơ ngẩn chuyện sang ngang Nhỡ mai êm đến bờ yêu dấu Có còn thương kẻ đã từng sang? Vài năm như gió đời biển cả Một chốc qua rồi em đi xa Tôi tưởng ra nhiều điều thất vọng Mà tim nghe nhói những thật thà Nhưng rồi có thể như cơn mộng Mộng đến ai ngờ ta long đong Thì thôi, hãy nhớ trong loài lá Có một lá vàng tôi đang mong! Em ơi, quê quá từ giọng nói! Từ nét mi cong, mày chưa tỉa Em còn xuân mọng, mưa xuân tới Tôi kẻ thơ nghèo thức đến khuya Giận dỗi tự mình như loài bướm Đáp đậu rồi bay tận nẻo nào! Từ trong thơ ấy tim vàng vọt Đã hoá tôi buồn, nghe khát khao Giá gì tôi lớn thêm vài tuổi Em cũng ra trăng ngộ tuyệt vời Hai ta làm cặp tình nhân ấy Cho thoả mộng vàng, cho nên đôi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào