Đông xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Tuấn Kiệt
Lên đèo thôi nhớ biển Mùa xuân sao chưa về Trăng soi ngời tiếng quạ Súng động rừng thương quê Quê nhà đôi mắt vạc Đăm đăm vời lửa binh Bên người còn giọng hát Nghêu ngao khúc thanh bình? Ta ôm bầu rượu bí Cười sằng sặc đêm nay Khèn khuya rồi rượu cạn Giang hồ biết nhớ ai Giang hồ ta nhớ em Bây giờ không còn nữa Hoa mai nở bên triền Núi cao chùm nấm mộ Ta về rừng núi sâu Đôi lần qua trước ngỏ Nhà sàn không ngồi lâu Rượu cần lưu luyến nhớ Rượu cần nay còn đâu Người xưa áo xiêm đó Cỏ lau đêm rầu rầu Hồ xanh sen vẫn nở Đêm nay làm ma say Đi trên vừng cát lở Chiến tranh cười nhăn nhó Trên chòi rách đông xuân Trên đồi hoa thược dược Vầng trăng vẫn nhuộm hồng Lên đèo thôi nhớ biển Thôi nhớ cả thị thành Thôi nhớ người bạn nhỏ Nằm ngủ với chòi canh Hãy nể ròn tiếng súng Giao thừa thêm một năm Hãy tan tành bụi cát Xương phơi trắng ruộng đồng! Ồ sao im vắng thế Hỡi bụi tre khô cằn Hỡi vầng trăng thời loạn Hỡi beo hùm lang thang Sao bên trời vẫn tiếng Đàn bé con thở dài Sao bên trời vẳng tiếng Cụ già nhớ đậu khoai Đạn cày trên luống bắp Đạn cày trong tim người Tiếng xuân hò thôn giã Đường thiếu bước chân ai Ta xuôi về miền Tây Ta về qua mạn ngược Ta hát trên đồi mây Những mùa xuân thuở trước Xuân nay ngùi gì đây Chẳng bao giờ hiểu được Mở miệng chúc xuân lành Hơi rượu cần say khướt
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào