Đồng loại
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Tặng LTĐ Trong mắt rắn, dĩ nhiên rồi ta cũng loài rắn ngôn ngữ của trườn bò bóng tối phục binh trong bình minh nọc độc quen lẩn khuất rập rình và tiến thân lươn lẹo những già cỗi cũ mèm rồi có thể lột da chỉ tính rắn không lột được cùng lốt rắn Trong mắt bầy khuyển kia, làm sao khác ta cũng thành đồng loại những cơn tru hoang (tiếng người hoá dại) ngày thấp thỏm quạ kêu, đêm chập chờn cú rúc những con mắt gài quanh bờ giậu lách nhách cắn bóng đêm hay tự sủa phận mình có cái chết trong bầm dập vết răng đồng loại có bước chân côi cút lẻ bầy Trong mắt chim ta cũng loài chim cũng giống chim đi trên hai chân, nhưng khác chim người lại biết bò và (nói nhỏ) thua chim không thể bay lên suốt đời níu nhau mặt đất Ta là ai? Câu hỏi đã xưa rồi và điều đó chỉ riêng ta biết ta là cả muôn loài, duy một điều khác biệt ta vẫn phải suốt đời mang gương mặt là ta!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào