Người ta các đồng chí của tôi Treo tôi lên một cái cây Đợi một loạt đạn nổ Tôi sẽ dẫy như một con nai con Ở đầu sợi dây Giống như một nữ đồng chí Một anh hùng của Hà Tĩnh Tôi sẽ phải kêu lên Như mọi chiến sĩ bị địch bắn Đảng Lao động Việt Nam muôn năm Cho mọi người hiểu khi tôi chết Vẫn còn là một đảng viên Cho mọi người hiểu khi tôi chết Máu của tôi vẫn còn là máu của Việt Nam Ở dưới gốc cây có các cụ già các bà mẹ đã nuôi cách mạng Các em nhỏ từ ba tuổi đứng nhìn tôi dẫy chết Có mẹ tôi Ba lần mang cơm đến nhà tù Hãy quay mặt đi Cho các đồng chí bắn tôi Tôi sợ các cụ già không sống được Bao năm nữa Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa Của chúng ta. Chết đi mang theo hình đứa con Bị bắn Tôi sợ các em còn nhỏ quá Sẽ nhớ đến bao giờ Đến bao giờ các em hết nhớ Hình ảnh tôi bị treo trên cây Bị bắn Hãy quay mặt đi Cho các đồng chí bắn tôi... Nước mắt lúc này vì Đảng nhỏ xuống Dòng máu lúc này vì Đảng nhỏ xuống Đảng Lao động Việt Nam muôn năm Đảng Lao động...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào