00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:36

Ta ngồi ngoảnh cổ đợi trăng Còn nghe trời đất mê man động tình Từ trong nhịp thở hồi sinh Bên bờ liễu ngạn tượng hình hài em. Ta ngồi xổm xuống vô biên Chờ đêm thắp ngọn trăng biền biệt xa Để ta bẹp xuống bao la Hỏi trăng, trăng đã chắc già hơn xưa? Trở mình hồn phách đong đưa Nghiêng hai con mắt cho vừa vặn đau Một đời chổng cẳng hư hao Đợi trăm năm nữa có lâu lắc gì! Ta ngồi trọ dấu thiên di Đường trần riêng một lối về, đó em Khúc đời mê lộ chông chênh Trăng khuya mãn nguyệt, miếu đền bỏ hoang…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào