Đôi lứa âu lo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mình quê đầy chất nhà quê Có chi mà tránh u mê cõi đời? Dù ai cứ nói xa xôi Nói này nói nọ để rồi mình xa Em ơi, ta vốn thật thà Thầy me ngày trước cũng là người ngay Sinh ra trong chốn đoạ đày Biết yêu, biết đợi thế này càng đau Thà là chả biết trước sau Thà là trăng vỡ, sóng sầu mặc ai Gặp nhau thương chiếc trâm cài Thương đôi mắt ngọc để hoài khát khao Và kia là tấm lụa đào Là duyên con gái nhuộm màu tình yêu Nhưng anh lo lắng đủ điều Liệu rằng cha mẹ ít nhiều chẳng ưng Vừa xuân mình thấy tưng bừng Vừa thu mới đấy vốn từng rụng rơi Thôi ta biết khổ trên đời Yêu đương xe chỉ kết lời trăm năm Một mai hai đứa bặt tăm Mong làm cơn gió trăng rằm thoảng qua Tình chung như thế mới là Tình trong vạn thế để mà còn nhau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào