Đợi khách xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hiên xuân mắt níu người du khách Gió liếm làn mi bỗng thất tình Giậu đổ mồng tơi buồn xáo xác E rằng gió mới thoáng bình minh Bàn chân bén dấu chân thơm dấu Chúa kéo hai trăng xích lại gần Một cội mai già như gợi trí Thơm dần ngõ vắng của giai nhân Khách xuân nhẹ bóng thời gian vội Làn khói nhà quê ráng trở chiều Hứa đến trao hồn trong điệu nhạc Mà chờ lặng lẽ nước đìu hiu Sơn môi đã nhạt vì mong đợi Cỏ hát hoa cười rộ dế kêu Một vốc mê nào bay tứ tán Bình tâm nghĩ lại gió nghiêng xiêu Rồi đây biển núi chung màu mới Nhuộm thắm xanh tươi dịp hẹn hò Trẻ đến cung đời dâng tiếng thở Xua hồn lẻ bóng hết co ro.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào