Đợi gió
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Mộng Tuyết
Một số bài cùng tác giả
– Hồng Hà không phải sông vô địch– Quả nhãn tương tư
– Ngọn bấc tương tư
– Em xấu hổ
– Dương liễu tân thanh
Gởi Anh Thơ, Mấy vần thơ đợi gió. Lòng xuân thắm đỏ, Lòng thuyền nho nhỏ, Đợi nước triều lên... Triều đã lên rồi trăng cũng lên; Trăng lên rồi đó. Gió chưa lên! Mặt nước hồ nằm say giấc mơ, Lòng gương không vướng gợn mây mờ, Khói chiều đứng thẳng trên quan tái, Hương toả hồn hoa ướp cỏ bờ. Cánh gấm buồm ai buông trắng tinh, Phơi nền trinh bạch giữa trời xanh, Cắm sào bến cũ buồn lơ lửng, Chở mộng muôn phương, mộng viễn trình. Trời Bắc bên kia đương ngóng trông, Sông Thương, sông Nhuệ mở đôi lòng. Xuôi chèo Nhâm Tuất theo trăng lạnh, Mở yến Đào Viên chuốc chén nồng. Gió gác Đằng Vương chẳng thổi đưa Cho thuyền đợi gió. Đến bao giờ Cho buồm Vương Bột trong giây phút Nghìn dặm bay sang bến đợi chờ. Khi xuân thắm đượm khắp nơi nơi, Vạn vật đem xuân trả lại Đời Mà chẳng trả cho thuyền tí gió Để thuyền thương nhớ những phương trời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào