Đối ảnh thương về
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tường Linh
Đôi mắt em như hạt nhãn lồng Tóc buông dài lạc mấy nguồn sông Duyên cười rạng ánh trăng mười sáu Vườn nắng xuân xa ửng má hồng Thuở ấy con đường chưa hắt hiu Trời xanh chưa vướng sắc mây chiều Mùa xuân còn rất nhiều hoa bướm Tình vẫn đầy trong nét chữ yêu Tà áo em pha màu non xưa Bay bay theo ý gió sang mùa Bên nhau đứng lặng trên đồi cỏ Nhìn giải sông quanh đẹp chẳng ngờ Ngày bỗng dưng buồn, khi bóng mây Che ngang trời mộng chiều thu gầy Những ai gục xuống ôm lòng đất Những kẻ tràn lên súng chắc tay Lớp lớp người đi cuốn một người Tình trai chợt tỉnh giấc xuân vơi Có nghe tiếng máu xao nguồn sử Mùa-xoá-đêm-nâu-dựng-mặt-trời Áo đẫm trăng rừng, tóc đẫm sương Mắt cay khói ngút chiều sa trường Đèo cao khuất hướng vườn xuân cũ Đã mấy mùa hoa tủi sắc hương Chiếc ảnh người xa năm tháng xa Tiễn đưa, nầy vết lệ xưa nhoà Từng đêm đối ảnh buồn không nói Hiu hắt rừng khuya gió thoảng qua Lặng lẽ nhìn nhau lời nghẹn lời Nguồn sông, đồi cỏ, tuổi thơ ơi Hỡi em, màu mắt hồ xanh cũ Còn bóng thuyền mơ tếch viễn khơi?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào