Tôi về một mình tôi Trăng khuya đã ngủ rồi Sương giăng màn thương nhớ Tôi về trong đơn côi Tôi về trong lửa khói Ngột ngạt siết đời tôi Nghẹn ngào từng tiếng nấc Đêm nay tôi lìa đời Nhân gian ơi nhân gian! Muôn đời là ngõ hẹp Muôn đời là nỗi oan Chất chồng và nối tiếp Nhân gian ơi nhân gian Dối lừa và cạm bẫy Đằng sau đốm lửa tàn Là linh hồn run rẩy Ai gieo giọt nước mắt Ai ươm một nụ cười Ai trầm ngâm không nói Đau đớn nào có vơi? Tôi về một mình tôi Không gian tràn bóng tối Trái tim mòn mở lối Tôi đi vào mộ tôi Tôi đi vào huyệt mộ Đời đào sẵn cho tôi Ôi trần gian nhang khói Đến bao giờ mới nguôi? Đến bao giờ mới nguôi Nỗi buồn to như thế Ngọn núi cao ngạo nghễ Ngó bóng mình đìu hiu Đến bao giờ mới nguôi Nỗi buồn to như thế Mênh mông là bốn bể Chỉ ao tù mà thôi Tôi về một mình tôi Trăng khuya đã ngủ rồi Tôi nhìn quanh thế giới Là một màu đen thui!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào