Đoạn 11
Ngâu rơi ve giã biệt hè Thương vành nguyệt lạnh mây che khuất mờ Sân ngoài Trinh mãi bâng quơ Điều Bơ đề cập bây giờ nào sai Hố sâu cách biệt trong ngoài Với tình yêu, phải thiệt thòi thế sao? Lời khuya tiếng gió thì thào Buồn ru giấc ngủ dẫn vào giường đơn Hoảng kinh, song kịp hoàn hồn Thì ra anh ấy vẫn tôn trọng lời Nụ hồng thắm nở trên môi Ngã thân nhè nhẹ bên người Cù Bơ Lần trong ký ức xa mờ Những bao kỷ niệm sờ sờ chưa phai Lén trao một nụ hôn dài Bơ vùi trong mộng, hồn trai mơ màng Chập chờn cánh bướm vờn sang Hoa loè sắc thắm, nhuỵ lan hương nồng Ru hồn vào cõi mênh mông Quanh quanh đỉnh mộng, vòng vòng suối mơ Lan lan toả toả mờ mờ Mây chừng phủ kín, mưa giờ sắp rơi Tự dưng Bơ thấy lạnh người Rồi bình tĩnh, giọng vui vui hiền hiền: - Nhìn em, nghĩ ngợi mà kiêng Anh e quở trách nên liền vào đây Kể ra thì cũng hơi chầy Hôm nay anh mới đến thay cho Tầng. - Dẫu chi chi cũng lần lần Bao năm xa cách chỉ ngần ấy sao? Thương thương Bơ nhẹ lần vào Những nào khúc khuỷu, những nào quanh queo Rồi Trinh cũng nhẹ mái chèo Lái thuyền đưa khách vòng vèo ruỗi dong - Từ anh đưa lối sang dòng Em vào cứ, quyết xung phong diệt thù Đau lòng một sớm đầu thu Mảnh bom quái ác bay vù vào gan Bao phen suýt trút hơi tàn Song vì lận đận duyên chàng Cù Bơ Nên em đeo đẳng đến giờ Hầu mong gặp mặt Cù Bơ anh à! Trinh càng đằm thắm thiết tha Lòng Bơ càng xót càng xa trăm chiều Nay không sáng suốt vì yêu Thì mai hứng chịu bao nhiêu phũ phàng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào