Đỉnh ngông cuồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một mình ta trơ trụi đỉnh ngông cuồng Ôi, chán ngán, không hoa và cây cỏ! Vực thẳm nào trông ta gãy ngọn lăm le Một con tốt trăng trong muôn nghìn con tốt Thiên mệnh bày giăng lưới vũ trụ thử chim bay Đi một đời về lại số không Có tất cả ngu si và khôn ngoan vô ích Còn hồn đây Bắt bóng trăng Bắt bóng tình Bắt sự thành bại giương càng cua bé bỏng Diễn viên này nhẹ kém sợi lông tơ Múa cho quá bi hài cuộc sống Vội thăng hoa những nếp nghĩ điên rồ Muốn làm thần quên mất trần gian Nhuộm tóc trắng phau như là tuyết Hát nhạc thánh dập dìu bay tứ tán ánh hào quang Giả ngây ngô ăn miếng buồn lay lắt Rong ruổi theo đời ma mị tối mực thêm Có gì đâu cảnh con người chớp mắt Phút giây bay bội phản nhau rồi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào