Định nghĩa dân tộc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chế Lan Viên
Một số bài cùng tác giả
– Những sợi tơ lòng– Xuân
– Chùm nhỏ thơ yêu
– Tình ca ban mai
– Đoạn cuối thế kỷ
Dân tộc muốn sống giữa lửa chiến tranh và lũ lụt của người Vỡ đê biển với vỡ đời Dân tộc không thể biến đi mà chỉ hóa Không để Tháp, Mộ Lăng, Mồ Mả... Để Hề Gậy, tiếu lâm và một chuỗi cười Dân tộc bốn nghìn năm bị cái dạ dày làm khổ Buôn đầu chợ bán cuối chợ Khổ trên sông và khổ bên sông Lụt sông Mã, sông Thương, sông Cái, sông Hồng... Bo bo hạt gạo bằng trời của mình Tấm mẳn của mình Vơ bèo vạt tép mà tồn tại Do đó phải nhờ Bụt, nhờ Trời, nhờ Chúa, nhờ Nàng Tiên cứu rỗi Khi sống ăn cơm Chết nhờ húp cháo lá đa mà tồn tại Dân tộc có quá nhiều kẻ thù Nên phải làm lành Dân tộc Thiền tông Hết giặc rồi, đổ căm thù xuống bể xuống sông Gieo nắm thóc trên đất đen cho nó nảy mầm Gieo nắm thóc trên đất đen như máu đỏ bầm Gieo cái hôn trên môi như thóc cháy nảy mầm Ấy thế mà hay lật ngược mình ra phơi tiềm lực Hôm nay (...) chỉ vì hôm qua có Hôm nay lợn ỷ, gà chuồng Mà ngày mai gà lợn âm dương Đám cưới chuột huy hoàng Ngũ sắc Hóa, hóa chứ sao? Không thể chỉ có một bề, một mặt Hôm qua là chú bé Gióng Hôm nay roi, ngựa sắt Hóa xoan đào, hóa vàng anh, hóa Nàng Tiên... Nhiều tai ương Nên phải nhờ thần Kim Qui, nhờ Đạm Tiên, nhờ Bụt... Dân tộc trầm luân trong sóng Tiền Đường Thế nhưng đánh giặc xong rồi Thì vất đi roi sắt Vất cả khóm tre ngà nhổ lên đánh giặc Hóa làm đứa trẻ thơ Lạy mẹ Rồi bay về trời, mắt thơ ngây đầy lệ Bay về trời hút bóng giữa tre xanh Dân tộc làm gián cách Hề về những nỗi đau khiến mình xé rách Lấy tiếng cười tạo ra nỗi đau, quãng cách Trước khi đau Thành Hề Gậy, Hề Mồi, tiếu lâm, chú Tễu... Cuộc đời rất đểu Phải vui mà đương đầu Ừ dù sao cũng không thể biến đi mà cần tồn tại Và phải hóa thì mới đương đầu nổi Trở thành Ta cật vọt hơn mình Bác đã làm như vậy Đất nước nghèo, từ người thư sinh áo vải Hóa thân thành lãnh tụ Xong giặc rồi, hóa tinh thần Về lại giữa ca dao
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào