Đỉnh mộng xuân nồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thác yêu đương, thác rẽ về tim nhung nhớ Hồn giai tơ trèo lên đỉnh mộng xuân nồng Hôn ngây ngất muôn nẻo hoa hồng trinh rộ nở Tứ hải bây giờ hoá rượu nho tươi Mắt tâm tình ngủ trọ đêm nao Gửi muôn thuở vào não miên man nhắc nhở Bờ thiên thai thi sỹ tựa viết bài thơ Mũi tên dạy ta khát khao là gì khi chao bay trong vũ trụ Vẫn ưu tư dừng lại tuổi non khờ Hoa ngọc hồng dậy sóng âm ba Hồn ngơ ngẩn thức đêm trò chuyện vặt Câu chủ đề ờ bài văn dở quá Nói nửa lời và đành lặng đến mấy mươi năm Rồi cứ âm ỉ như lòng biển kia rạo rực thét gào Trong vô vọng âm thanh gì ta mới hiểu Giá có thể quay về nơi dốc nhớ rải hương mê Ta phải chết một lần không bao giờ toan tính Nút thời gian sao chuyển hướng về chiều.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào