Có lần tới thăm hòn Trống Mái Đẩy tay vào đá, thấy rung rinh Mới hiểu thiên nhiên thầm mách bảo Tình yêu thường ở thế chông chênh! Nhưng kỳ lạ sao hòn Trống Mái Cứ chông chênh, cứ tồn tại muôn đời Thách thức với thời gian, gió bão Với mưa giông, sấm sét biển khơi! Nếu hỏi Niu-tơn, người giải thích: "Có gì đâu theo định luật của tôi Thì trọng lượng hai hòn đá đó Lớn hơn nhiều các ngoại lực, thế thôi!" Nhưng anh lại hiểu theo cách khác Thiên nhiên dựng tượng nhắc con người Khi tình yêu lứa đôi đủ lớn Sẽ trường tồn như Trống Mái, em ơi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào