Điện thoại cho mẹ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
mẹ tôi đã 76 tuổi mẹ tôi có hai bảy người đàn ông đi dạm trước khi gặp ba tôi bi chừ tóc bạc trắng những răng giả nhưng nụ cười vẫn thật đôi chân cong đã có những thanh inox bên trong thời gian trôi nhanh như một chớp mắt gần hai mươi năm tôi lang thang khắp chốn ít khi về mẹ tôi vẫn cười qua điện thoại vẫn dặn dò tôi như khi tôi còn tiểu học vẫn hỏi thăm những bạn bè của tôi dù bà chỉ gặp một lần hay chỉ nghe tên vẫn thường xuyên cập nhật cho tôi những người vừa chết trong làng vẫn nhắc tôi về những ngày kỵ những người trong gia đình và bảo vườn cà chua năm nay chết lụi khi vừa đơm hoa cuộc điện thoại hay đúng hơn là cuộc độc thoại của mẹ vì mẹ tôi bị lãng tai suốt cuộc điện thoại tôi lặp lại nhiều nhất hai tiếng vâng ạ
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào