Đi trong rừng Cúc Phương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Dương Kỳ Anh
Một số bài cùng tác giả
– Với người thả diều trên quảng trường Thiên An Môn– Em là con gái út quê hương
– Dại khôn
– Gặp má Củ Chi
– Đêm ngủ một mình thành Vinh
Tôi đi trong rừng cây Dưới vòm lá ken dày Những cây chò nghìn tuổi Lòng thơ như trẻ thơ. Lên chi động người xưa Tăng khuyết mòn trên đá Chân tôi đi như say Lòng tôi hồi hộp quá Ở đây đang mùa xuân Ong bay và phấn vàng Mùa truân thời hồng hoang Phấn bay cành dương xỉ. Rừng ơi,rừng như quen Sao ngỡ ngàng như lạ Gió như thời hoang dã Tiếng chim như mưa rừng Những dây leo nghìn năm Cho tôi ngồi đưa võng Cho nhện chăng tơ trắng Nấm che ô phập phồng. Đi một ngày trong rừng Tay tôi đầy ứ nhựa Tóc rối bời hương gỗ Níu mắt tôi phấn vàng Mùa xuân không có tuổi Ơi cánh rừng nghìn năm. Đi trong rừng Cúc Phương Tôi nghĩ về đất nước Đất nước bốn nghìn năm Cây chờ xanh nghìn tuổi. Cây vù hương nghìn mùa Phả hương vào xa ngái Cây kim giao gửi lại Đời sau bao ân tình Cho ta đêm trăng thanh Đỉnh trăng lu ngày ấy Bốn nghìn năm còn đấy Quả sấu non trên cánh Rừng vẫn rừng nguyên sinh Cây vẫn cây nguyên sắc. Đi trong rừng Cúc Phương Tôi nghĩ về đất nước...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào