Đi dọc mùa khô
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Mùa khô khắc nghiệt Trung Lào Rừng Le như rạ ai cào, ai phơi Khộp tua cành củi giữa trời Cây Cà-boong cạn nhựa rồi đứng trơ Ve gầy kêo xác rừng thưa Tiếng chim Pơ-tốc nhớ mưa gọi khàn Đất trời lẫn lộn không gian Trời sa xuống giữa chang chang nắng ngày Đất cao lên với bụi đầy Xe qua bụi cuốn lá bay úa trời Tàn tro đốt dãy chơi vơi Ước chi thành giọt mưa rơi xuống rừng... Lặng nhìn đồng đội mà thương Nắng nôi theo suốt chặng đường hành quân Đất tơi, trì trật bàn chân Tóc tai màu bụi, áo quần màu tro Cúi người đỡ nặng ba lô Để xương vai bạn gầy nhô vai đồi Bi-đông cạn nước lâu rồi Cạn khô cả giọt mồ hôi đường dài Xuôi Keng Coọc, ngược Bang Phai Hành quân sáu tháng chưa ngoài mùa khô Vẫn lòng sông đá lô xô Vẫn lau lách cháy đôi bờ tro phơi Nhịp cầu trông quá chơi vơi Qua sông cứ ngỡ ngang trời quân đi Lại rừng Khộp, lại rừng Le Ngàn cây không chiếc lá che mái đầu Chúng mình nghiêng bóng che nhau Qua khắc nghiệt của Trung Lào mùa khô.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào