Đi đến với người lính
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Đừng điểm trang làm gì Hãy cất kính đi Cả chiếc mũ len màu đỏ thắm kia Hãy bước đến với các anh Bằng chiếc áo nâu giản dị Và nụ cười của người mẹ, người vợ, người chị, người em Hãy tước bỏ những ngôn từ nhà thơ, thi sĩ… Ở đây chỉ có tấm lòng Chỉ có sự giản dị, sáng trong Tôi đi đến với người lính Như dòng suối Như ánh lửa Như cây lúa Các đồng chí ơi, Bao lâu rồi không nhìn thấy quê hương Hãy cho tôi cúi đầu Trước các anh - người lính Những người lính trẻ bằng tuổi em tôi Những người lính già bằng tuổi cha tôi Những người lính bằng tuổi tôi sức lực Gánh vác hoà bình trên vai nặng trĩu. Tôi - kẻ sống trong bình yên Bao lâu rồi có lúc quên đi Những người lính phơi đời mình trong lửa đạn Trong cơn khát mùa khô quyết liệt Tận cùng gian lao, tận cùng kiêu hãnh Đứng trên đất này - nóng bỏng. Hỡi đôi môi thâm màu sốt rét Vẫn không xoá nổi ánh tươi của tuổi hai mươi Người lính Việt Nam cười trên đất Ăng Kor Đốt lòng tôi như lửa Rưng rưng theo tôi trĩu nặng suốt đời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào