00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:52

Đến ngày anh ở trong vô hình - bóng tối Bên kia, bên kia anh quay đầu nhìn lại Ngũ sắc cuộc đời chói lọi Mà anh trở về thì đã vô phương Giờ anh đã là bọ dòi, là sọ dừa, là cả bộ xương Nhưng đừng tiếc nuối Ta đã nghĩ ra cái đẻ không đau Nhưng cái chết không đau thì chưa nghĩ tới Mà nghĩ lắm ư? Thì nó thành văn chương, triết học, lễ nghi, tôn giáo nhức đầu Hãy biết ơn Trỗi, biết ơn Thái Bình đã vì ta cởi trói Các anh ngẩng đầu Cái siêu hình rên xiết biến đi đâu Chỉ còn nụ cười để lại Về phía bên kia nhẹ nhàng, không bối rối Để lại phía bên này hạnh phúc phía đằng sau

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào