Đèn cầy tình yêu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đèn cầy đã thắp rồi anh hùng ơi hỡi! Mùa xuân em chín cả nụ môi Chín thế đứng, thế ngồi, thế đi, thế giỡn Thế vui cười hớn hở cả nhân gian Nhờ hoa hồng em điểm trang niềm hi vọng Anh giai ơi, chần chừ chi bức màn xa cách thế Xuân của người mĩ nữ có là sỏi đá nghìn năm? Sao lặng lẽ nơi vùng xa chinh chiến Sao thức ngồi canh thép súng tê tay Sao thế nhân chỉ là cơn mộng ảo Sao tình yêu bị đối nghịch tình thù? Và mãi mãi chiến tranh man rợ xộc vào nhau Như hai chú bò hung hăng nhìn vải đỏ đâm sầm Ôi, tất cả như trò chơi người quyền lực! Ta mới là những con chốt thí dưới họng súng kẻ thù Còn một ngày cũng được, nhé nghe em Ta yêu nốt tận tình người chờ khi hấp hối Đời ơi, gian manh ác độc thế là cùng!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào