Đêm Sài Gòn
Một số bài cùng tác giả
– Chút gì với Nha Trang– Phía không em
– Cafe một mình
– Vết thương ngọt ngào
– Mưa tháng tám
Quán cốc vỉa hè tôi thức với Sài Gòn Thành phố sau mưa ấm lên bởi một tiếng mì gõ Một chút se lạnh đủ ngọt ngào khói thuốc Tôi ngồi một mình nhìn những giọt cà phê đen chầm chậm đếm thời gian Con đường nằm đó như những nhánh sông thanh thản Những đôi tình nhân bước qua chân tôi Như những đoạn phim quay chậm Từ phía nhà rồng thở lên một ngọn gió mang đầy sinh lực Người tàu già kéo lê tiếng rao "chí mè phủ" trong màn đêm Âm thanh xủng xoảng thay lời mời gọi tẩm quất gần đó rồi xa đó Một chút tất bật, một chút uể oải, một chút long lanh, đêm Sài Gòn Thầm lặng bóng một chiếc xích lô chở vầng trăng muộn về hẻm nhỏ Sài Gòn không ngủ làm sao tôi chiêm bao ?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào