Đêm rùng mình nỗi đau
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
Đã cong một bờ cỏ rối đã chết một sợi tóc môi thơm sao em không về nghe đêm cào cấu một lối chiêm bao ngút gió sông buồn từng ngón tay u mê trượt trên làn da khô cháy của mùa cằn cỗi tiếng dế đói làm nám bóng khuya tội lỗi sao em không về? những ước mơ đã chật chội mùi cô đơn đã ẩm ướt cái bóng vật vờ trong câu thơ co giật va đập va đập từng thanh âm hoang mang mặt trời đêm nằm úp mặt vào đáy rượu dây đàn căng ra như tiếng thở dài sao không về hả em? đằng sau cánh cửa là tiếng nói của khoảng trống khàn bụi rung rung lên mép cửa như nụ hôn rên rĩ vô hồn khuya giãy giụa trong tiếng nấc của chiếc đồng hồ treo tường tích tắc tích tắc tích tắc như từng giọt đạm truyền cho người bất tỉnh anh rùng mình nỗi đau anh rùng mình anh anh rùng mình tích tắc tích tắc máu rỏ từng giọt nhớ …
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào