Đêm cô hồn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 13:08
Cái buổi tối keo kiệt ấy cuối cùng rồi cũng tự sát trên con đường đứt mạch đã có ít nhất hàng ngàn viên gạch vỡ trong cuộc tru di của đất trời những viên gạch không đầu lởm chởm như vết hận răng cưa như anh và em bấu xướt ngày cách tuyệt đã tàn dần những bóng đèn tù mù cổ điếm mùa rượt đuổi những cơn mưa dở sặc nồng hơi uổng tử vệt khói cầu nguyện trên những đóm nhang lòng vòng uẩn ức câu kinh luân lạc phía chân trời trắng màu tóc lạnh mặt người lẩn vào cơn hen suyễn ma trơi đêm cô hồn quặn thắt lửa tàn rơi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào