Đất kêu
uênh uềnh oang... uênh uềnh oang sau cơn mưa đất kêu vang ầm trời tiếng kêu khan vọng núi đồi tiếng kêu như thể một thời hồng hoang lấm lem trời đất hỗn mang sau cơn mưa thác lại tràn đường quê bao nhiêu tâm sự đổ về tôi người lính đến nằm kề nghĩa trang uênh uềng oang... uênh uềnh oang em con đò mộng sang ngang chiếc xuồng vỡ giữa mênh mang thác người ngoài kia xa - lộ - khóc - cười đèn xanh đỏ chóng mặt thời Ly tao biết không về kịp trăng sao cũng xin gởi trước lời chào bình minh tôi con cua lấm trường chinh đào hang ổ để giấu mình suối khe em yêu thương mẹ chở che cho tôi được sống để nghe trận rền uênh oang uềnh... uênh oang uềnh... sau cơn mưa phất tung mền chiếu mây tôi dang tay giữa đất này một tia chớp xé luống cày tả tơi mưa rơi tiếp trận mưa rơi tôi không về bến tôi bơi giữa đồi uểnh uềnh oang uểnh uềnh oang... ai du ca khúc nhạc vàng đây bản giao hưởng trần gian tặng trời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào