00.00

Một số bài cùng tác giả

Giới thiệu
Lạc vào chùa
Nghỉ tết người về
Tào Mạt
Trái tim anh
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:40

Trường ca Thân yêu tặng đồng đội tôi ở quần đảo Trường Sa. 1. Tuổi mười tám ta chưa từng thấy biển Biển chỉ xanh trong màu sắc bản đồ Biển chỉ rộng trong miền tưởng tượng Biển hoà phóng mùa gió nồm thổi đến Mỗi sớm mai phía biển, mặt trời nhô Những con Trích, con Nục xếp thành vòng Những chuyến cá kho gánh lên từ phía biển Đi lên từ phía biển Những người đàn ông áo gụ đẫm mồ hôi Dừng nghỉ bóng tre, cầm nón quạt Trong giọng nói trầm trầm ta nghe được Tiếng biển vang âm buổi động trời Con cá Trích kho nằm bắc ngang bát cơm gạo mới Tay nâng lên niềm hạnh phúc trẻ nghèo Ta dè xẻn ăn dần từng tý một Như cái cớ để ngồi nhấm nháp Vị ngọt bùi hơi biển, cá mang theo. Chưa thấy biển mà bao lần gặp bão Cơn bão chồm lên, từ biển ngược đồi Chưa thấy biển mà bao lần gặp đảo Câu chuyện buồn bà kể, nước mắt rơi Lòng Trung An Tiêm như lòng dưa đỏ Sao nhà vua quá muộn nhận ra Người? Chưa thấy biển mà bao lần gặp đảo Những đêm dài thức với Rô-bin-xơn Trang sách khép nỗi buồn không khép được Ta thương người Thương đảo cô đơn. Đã bao lần, bao lần Ta gặp đảo lưu đày trong câu hát: "Kìa xa xa nơi Côn Đảo mịt mù" Ken két cửa nhà lao, xủng xoảng tiếng người lê xích sắt Vọng về ta một thời nước mất Tên đảo xa thành tên những trại tù! Chưa thấy biển bao giờ ta gặp đảo Đã bao lần ta gọi trong mơ Trường Sa,Trường Sa Chùm đảo vọng về trong tin bão Những đứa con xa cách của đất liền Như đất liền, đảo đã từng rỏ máu Mỗi vỏ sò, nắm cát cũng thiêng liêng Con đã nghe Trường Sa gọi tên Như năm xưa cha nghe Trường Sơn gọi tên Con của Mẹ ra đi Giữ con của đất liền... 2. Lên tàu lần thứ nhất Cầu thang đung đưa, chân bước ngỡ ngàng Quân cảng bình minh Đồng đội tuổi đôi mươi, mười tám Ánh mắt nhìn sắt thép cũng tươi non Tươi non tiếng dây neo thu ngắn Tiếng còi từ giã hú vang Con tàu tách bờ tập làm cho gió Ta cho tàu sắc phục Hải quân Sóng từng đợt dồn trên cổ áo Dải mũ bay ngang như thể đuôi diều Cánh diều giấy mang tuổi thơ bay bổng Mũ Hải quân-những cánh diều trên sóng Những cánh diều mang khát vọng trùng khơi. Ngực tàu chạm cửa sông Ngực tàu chạm cửa sông Ngực ta chạm nguồn gió mặn Câu hát ngực ta ngực tàu tung sóng trắng Đang đi về phía mặt trời. Trường Sa còn ở phía xa vời Trường Sa còn lênh đênh cuối biển Tuổi trẻ thường vượt trước thời gian Thích tưởng tượng nơi mình sẽ đến Trong mỗi người sẵn có một Trường Sa. Đảo lần đầu nghe tiếng chân người qua Không gian tối sầm như nhật thực Không phải mặt trăng che lập mặt trời Cánh Hải Âu giăng ra thành mái lợp Tầm cao, tầm thấp Cánh chim đan cài Những chú mới ra ràng chưa bay lên được Làm quen với người, nhảy trên cổ trên vai Ngây thơ gọi bầy, gọi Mẹ Chiếc mỏ con mở rộng đợi mớm mồi! Trời biển tối mà sao đảo nắng? Thay nắng trời, nắng toả tự trứng chim Tổ liền tổ, trứng nằm liền trứng Người bước đi, phải thận trọng mắt nhìn Người bước đi, mười ngón chân đi nhón E chạm vào những mặt trời con Mặt trời con ấp iu sự sống Chiếc mỏ nhỏ mở ra trời rộng Vỏ trứng nhỏ vỡ ra đôi cánh Làm bóng râm che đảo, rợp hồn người... Tạm khép lại Trường Sa trong tưởng tượng Đám lính trẻ lần đầu ra biển Ngoái nhìn Bờ bãi khuất từ lâu Mặt trời mọng tròn như quả chín Hắt tia cuối vào mắt người lưu luyến Để rơi vào lòng biển thẳm sâu Sóng làm chăn, mặt trời vùi giấc ngủ Một bầu trời chế ngự bởi trăng sao Những ngôi sao bập bềnh theo nhịp sóng Vượt không gian kết bạn với đèn tàu. Sóng biển ru, tiếng động cơ ru Người ra biển đã dễ gì ngủ được Lửa dầu khí đã bừng lên phía trước Sóng dồn lại đẩy cao từng ngọn đuốc Mờ nhạt vầng trăng, khuất lấp sao trời Lửa soi đến con tàu hăm hở Sáng long lanh trong đáy mắt bao người Lửa dầu khí thắp lên làm cột mốc Một chặng đường ra với đảo xa khơi... Đợi đêm qua biển trả lại mặt trời Quả cầu lửa thay ca bao đuốc lửa Hút mắt nhìn dàn khoan không thấy nữa Chân trời cong khép kín một cung tròn Lăn tăn sóng như mặt hồ lặng gió Có bao giờ mặt biển dịu hiền hơn? Có bao giờ ta vui vẻ hồn nhiên Đồng thanh hò reo, đồng thanh tay vỗ Chạy nhốn nháo, dọc ngang như trẻ nhỏ Xem cá Heo tung sóng nhảy theo tàu Đàn cá Chuồn xoè ngang cánh Én Chấp chới bay cho mặt biển thêm màu Mải cuốn theo gánh xiếc của biển sâu Những tiết mục tiếp nối nhau chẳng dứt Bỗng bàng hoàng khi còi tàu rúc Quay nhìn nhau như muốn hỏi bao điều Một vùng sóng trở xanh màu lá mạ Nổi giận hằn giữa mặt biển xanh rêu - Đã đến đảo! - Sao mắt nhìn không thấy? Thay trả lời xủng xoảng tiếng buông neo Chiếc xuồng nhỏ đưa ta về với đảo Trên boong tàu, đồng đội vẫy chào theo! 3. Bốn mươi bậc cầu thang, hai mươi mét sàn nhà Đó là tất cả những gì Không phải mây Không phải trời Không phải nước Đó là tất cả những gì con người có được Để đi lại Xuống lên Ăn ngủ Qua ngày, qua tháng, qua năm Bậc thang bằng sắt, sàn nhà bằng thép Cột nhà chòi bằng sắt thép xi măng Che chở những con người bằng thịt bằng xương Xương thịt che chở những tâm hồn giàu tưởng tượng. Nhà chòi mọc lên giữa biển Như bông Sen, bông Súng Vươn nở mặt ao nhà Những người lính - bầy Ong tri kỷ Bầy ong không cánh thuỷ chung Cô đơn nhỏ bé tận cùng Tình đồng đội, bạn bè làm mật ngọt. Nhà chòi là chuồng chim Câu Cô độc giữa mêng mang Lính đảo như những con chim chưa kịp ra ràng Suốt thời gian Thập thò bên cửa Đợi ngày cánh vỗ. Nhà chòi biển như nhà chòi rừng Đồng bào dựng lên mùa rẫy Bông lúa đã vàng, củ khoai đã mẩy Đàn Heo rừng đã chun mũi đánh hơi! Khi vạt rẫy trên áo rừng Nhỏ nhoi như mảnh vá Đã biến thành một vùng biển cả Kẻ thù chun mũi đánh hơi không phải lũ Heo rừng Ta không thể là con Ong làm mật Ta không thể là con Bồ Câu ngây thơ Ta trở về vị trí của ta: Người lính gác! Đồng đội có sáu người Sàn nhà hai mươi mét Ngày thức chạm mặt Đêm ngủ sát kề Bỏ qua hết lễ nghi, hình thức Sống giản đơn, chân thật Chẳng giữ gì riêng, mọi điều bộc bạch Như tấm lưng rám nắng cởi trần Như mái đầu thiếu mưa thừa nắng Tóc hoe vàng vài phân. Tầm nhìn xa mà bước đi gần Tám hướng tụ về trong kính ngắm Vào ra tháng ngày quanh quẩn Hai mươi mét sàn nhà Ngửng đầu là trời, cúi đầu là sóng Bao nỗi niềm cơn gió chở về xa. Trường Sa Đây đảo chìm Trường Sa Như nụ chưa thành hoa như mầm chưa xoè lá San Hô triệu trăm vùi lòng biển cả Muốn vươn lên để gặp ánh mặt trời Lấy thi thể triệu đời kết núi Với khát khao gần lại với con người. Ta mang lòng Mẹ đất liền Ra đây đón đảo nhô lên với trời Đảo còn giấu giữa lòng khơi Nhà chòi một chiếc chơi vơi ta chờ. Ở đây xa bến xa bờ Quê hương tít tắp, ước mơ kề gần Đêm nghe con sóng quây quần Ngỡ là lời đảo thì thầm ru ta. Đảo chìm mượn đá làm hoa Cành san hô đỏ nhập nhoà sóng xanh Khát khao sắc biếc lá cành Nước trên mặt đảo long lanh khác thường. Thương người giữ biển sớm hôm Bữa thường đảo gửi Cá Tôm nuôi người Người thương đảo khát ánh trời Phận chìm, con sóng dập vùi ngả nghiêng. Bao giờ đảo sẽ mọc lên Cho cây quấn quít, cho chim bạn bè Cho nhà có đá đất kê Cho ta có lối đi về bằng chân... Bao giờ đảo sẽ mọc lên Ta ùa xuống như đàn Gà nhốt đói lâu ngày Mở cửa chuồng thấy sân phơi vàng thóc Những bàn chân nhớ đất Bao tháng bao năm không thật bước mình Thi nhau tụt bốn mươi bậc sắt Để chạm vào mặt đảo trinh nguyên Mỗi bước đi cây lá phôi thai Mỗi bước đi sẽ ngân lên thành nhạc Đảo gọi tên ta, ta gọi tên người! Bao giờ, bao giờ Đảo ơi? Sóng vẫn ca khúc nhạc ngàn đời Mặt đảo vẫn im lìm màu xanh lá mạ Trên nhà chòi có lúc ta ngồi thu lu như con chim Bói Cá Nhìn xuôi mặt đảo đợi chờ Khao khát gặp Một cành San Hô Một hòn đá nhô Bớt nỗi chơi vơi côi cút Đảo chưa thể vươn lên khỏi nước Đáp nỗi chờ mong con nguời Thì mượn sóng vỗ về ca hát Nhà chòi dìu dặt lòng nôi... Giai điệu quen không ru nổi ta rồi Thì sóng đảo gọi ta thức dậy Triều đang lên, nhà chòi bớt chơi vơi Đảo bủa sóng dồn Tôm Cá tới Bật đèn pha lên ơi đồng đội Xủng xoảng chậu xô Dềnh dàng dây câu, vợt lưới Công việc bao lần quen Đàn cá Chuồn quáng đèn Cánh xoè ngang dập dờn mặt nước Tung lên là vớt được Nhảy trong vợt tâng tâng như nốt nhạc Vào xô còn gõ trống bung bung. Mực ống như búp tay thon Bất chợt lao ngang Loáng hồng mặt nước Mắt nhìn theo còn khó kịp Chậm thôi nào, Mực ơi Thế thế, ngoan nào, thế thế! Lao xao tiếng lính nói cười. Biển đêm nay hào phóng với người Cá cắn câu liên hồi Người liên hồi kéo giật Con Hồng tươi lửa đuốc Con Mú sẫm màu rêu Con Nhồng ngời ánh bạc... Đầy chậu Ngiêng xô La liệt sàn nhà Thôi quá đủ, tha hồ mà nhấm nháp Còn để dành gửi biển giữ giùm ta! Giờ này Mẹ ở quê xa Đã lên giường hay còn lo rau cám Con biết bao đêm Mẹ ngồi yên lặng Thương con mình gian khổ ở Trường Sa Thì Mẹ ơi chính lúc này đây Bên nồi cá chiên, bên khay cá nướng Nâng bát cháo chia vui bè bạn Bỗng trong con hiện dáng Mẹ, dáng làng Đồng quê mình tháng sáu, nắng chang chang Ruộng sót lại vài ba vũng nước Mẹ tất tả trưa ra đồng khoát Tép Chiều về thôn, áo Mẹ bết bê bùn Bão lụt qua, những trận đói dập dồn Ngô khoai thiếu, gạo tìm đâu ra được Ao làng sâu, Mẹ nghiêng cằm mò ốc Nồi đất trôi bên tóc Mẹ dập dờn Gần trọn đời, Mẹ chưa được bữa ngon Chưa được nghỉ một giờ thanh thản Khuya lên giường nhẩm lo việc sáng Thân hao gầy, nặng trĩu nhớ thương Cha hy sinh ở mặt trận phía nam Lời báo tử mơ hồ không địa chỉ Bao năm rồi, mộ Cha không tìm thấy Tụt sâu đáy mắt Mẹ nỗi niềm Ngày con còn thơ dại, nhiều đêm Khuya tỉnh giấc, nghe Mẹ nằm nức nở Sợ con thức, Mẹ nuốt niềm đau khổ Lời ru con khê đặc, nghẹn ngào Con nhìn trời định hướng những chòm sao Để hình dung hướng quê nhà Mẹ thức Giá Tiên Phật cho con điều ước Bát cháo này, con gửi Mẹ đêm nay! 4. Mưa, mỗi ngày lính đợi Tàu, từng giờ lính mong Mưa và con tàu cùng tới Chẳng phải vui hai lần! Lính dồn ra cửa trông Gió đẩy người bật lại Mặt biển tung trắng bụi Sóng dựng cao chân trời Nhà chòi thêm chơi vơi Thêm nhỏ nhoi giữa biển Chặn đường con tàu đến Sóng điên cuồng bủa vây Lính đảo xoè vẫy tay Cơn mưa giăng màn nước Tàu không buông neo được Bập bềnh trôi trong mưa Chẳng thể hạ Ca-nô Vượt sóng vào cập đảo Tàu đành lênh đênh chờ Khi biển tan giông bão... Những người lính đảo chìm không thể nào đợi nổi Cơn bão hắt vào, người lại nhoài ra Mưa bưng mắt thì tay vuốt mặt Gió giằng, gió giật Níu vào thép, vào sắt Níu vào nhau Để xích gần hơn với con tàu Lúc này Trước mắt người lính đảo Con tàu là thùng thư khổng lồ chứa những phong thư Phong thư chứa bao lời thương mến Thì ùa xuống đọ sức cùng sóng biển Dìu nhau bơi đến cái đích con tàu Và những phong thư đã về với đảo Khi cơn giông vẫn vũ trên đầu! Bàn tay ướt chia thư Bàn tay ướt bóc thư Ồn ào trơng khoảng khắc Rồi im lìm, suy tư Nước biển, nước mưa từ mái đầu giọt giọt Rơi rơi ướt mềm từng trang Nhà chòi chứa những mái tranh hồi hộp Rung lên trong giông tố phũ phàng Rung lên theo trái tim thương nhớ Đập phập phồng từng chữ, từng trang Hơi ấm những phong thư Khô dần làn da, mái tóc Hồng hào từng khuôn mặt Đọc xong là tới lúc Đem khoe với bạn bè Chợt nhận ra ai bên thềm đứng lặng Giữa một trời mưa gió, chẳng gì che! Đấy bạn ta, bạn ta Một người lính đảo chìm Lòng mong đợi, không thư nào gửi đến Tay xoè ra không có gì để nhận Gặp mưa rơi lạnh thấm vào tim Nếu quê xa có đôi dòng thăm bạn Chắc chiều nay bớt mù mịt đất liền! 5. Khi nhà chòi mọc lên sừng sững Là bắt đầu cuộc đối thoại giữa sắt thép với biển khơi: - Ta khuất phục ngươi Để vươn cao với mặt trời! Ngươi ôm chân ta mà ca hát Từ tầm cao Ta nhìn xuôi Phán xét! - Quá tự tin chăng, sắt thép? Còn thời gian Hãy đợi thời gian! -Ngươi già cỗi triệu năm Những con sóng mái đầu bạc trắng Ngàn cơn bão phải đương đầu, vật lộn Giông tố qua, mệt mỏi ngủ bơ phờ Ta trẻ trung và ta sức vóc Đứng vươn tầm trên mọi phong ba! Lòng độ lượng của ta Nâng ngươi lên và vỗ về giấc ngủ Đâu phải vì ngươi Mà vì những CON NGƯỜI Nỗi cô đơn vì ta san sẻ! -Không thể khác, ngươi già, ta trẻ Ngươi mềm yếu, ta rắn chắc Sắt thép này, nước đọ sức làm sao? -Ta nâng ngươi lên cao Để người khinh ta thấp? Ta vuốt ve ngươi Ngươi bảo ta bạc nhược Ta ru ngươi, ngươi tưởng ta cầu xin Kẻ cuồng ngông kia, hãy cúi nhìn Những con tàu ngàn tấn, vạn tấn Sắt thép nhà ngươi, sóng ta dìm đắm Tan dần thành cát bụi đáy sâu Sức lực ngươi là bao Ta chỉ thở làn gió mặn Cũng đủ tan ra thành bụi bẩn... Quanh mái nhà chòi Gió thì thầm Quanh cột nhà chòi Sóng rì rầm Người lính gác đêm khuya nghe thành lời đối thoại Vin lan can tay xoè ra -Một bàn sắt gỉ! Đấy, hơi thở biển Đang gặm nhấm lòng tự phụ sắt thép Bong ra như vẩy cá, Nâu bẩn Vô dụng Cuốn theo gió và chìm theo sóng... Thời gian Qua thời gian Nhà chòi như con Trâu gầy ghẻ lở Phải đương đầu trước giá rét mùa đông Tự nâng mình con khó Những người lính biết lấy cớ gì che chở Biết lấy gì nâng đỡ Dưới sóng xanh kia mặt đảo còn chìm. Bao giờ đảo sẽ mọc lên? Thông cảm rồi khát khao người lính Cành San Hô hồng, ngọn San Hô trắng Đội lên, đội lên Hoà đá tròn, đá nhọn Thuỷ chiều xuống, đảo đã như mặt ruộng Đá nhấp nho như thể sá cày Nhìn mặt đảo, lính ngồi tưởng tượng Tiếng giục Trâu theo gió vọng về đây! Thôi mơ tưởng đẻ quay về sự thật Những hòn đá lầm lì, gan góc Chưa nhận bàn chân đi Đảo chưa tự nâng mình lên được Đảo rình người, trông đợi sức người đây! Con chim Tinh Vệ ngày xưa Ngậm nui đá Tây Sơn ra lấp biển Lấp không khoả nỗi oan tiền kiếp Thương một đời long đong! Ta không vì nỗi oan, ta vì niềm thương Con tàu đi lầm lũi những ngày đêm Từ đất liền Qua nắng mưa, gió bão Mang đã tới đảo chìm Đá kề đá làm móng Đá đội đá san nền Đâu đá Trường Sa, đâu đá đất liền Ai biết được? Chỉ biết đỉnh đảo chìm nhô lên. Vĩnh biệt nhà chòi ngả nghiêng ngọn sóng Lính ùa sang nhà mới Có niềm vui trở lại đất liền! Khi nguỡng gót chân A Sin Gặp đất Gió biển hít căng từng lồng ngực Bắp chân, bắp tay dư thừa sức lực Đồng đội gọi nhau trong tiếng sóng rì rầm Những bàn chân trần Dè xẻn bước từng bước một Đi mà sợ hết nơi đặt bước Đi như đóng dấu chân mình Lên hiếm hoi phần nổi đảo chìm Lên mồ hôi, nước mắt Lên máu người hy sinh. Đồng đội ơi dành khoảng khắc lặng yên Để thương nhớ lan thoe sóng biển Để tưởng nhớ bạn ta ngã xuống Khi dựng đảo và giữ đảo Tuổi hai mươi dừng lại nơi này Mồ bạn nhô lên như ụ súng Lời cuối cùng trăn trối với ta nay. Bốn mùa ngọn gió Trường Sa Vỗ về ru giấc bạn ta yên nằm Gió đi từ chốn xa xăm Về đây thương nhớ ghé thăm một người Tuổi đời mười tám đôi mươi Quê hương tít tắp góc trời chân mây... Có khi lặng yên bên mồ bạn Thiếu cỏ cây, thừa gió nắng Hồn con vọng về Trường Sơn Nghĩ về mặt trận phía nam Nơi Cha nằm lại Khi nào, khi nào chân con được tới Đặt mộ chí, sửa sang phàn cỏ Để nỗi đau của Mẹ dịu đôi phần Bớt nỗi thảm thương Ngày giỗ Cha cúng theo ngày nhận tin báo tử! Như khi nào, khi nào Cha Mẹ của bạn con Ra đây thắp nén nhang Cắm lên mộ con mình nơi mép sóng Để Trường Sa, trời cao và biển rộng Hòa tấu chung khúc tưởng niệm bi hùng! Bao nhiêu năm, bao nhiên năm Đất nước mình Trường Sơn, Trường Sa và bao vùng đất nưa Đâu có đất, đấy nổi lên bia mộ Của những người giữ chức hy sinh! 6. Mùa khô Mặt trời treo trên bầu trời mỗi ngày mười hai tiếng Mặt trời đi Một trăm tám mươi độ cung tròn chọn ta làm tâm điểm Có khi nghe nước biển Réo sùng sụng như sôi Ngọn gió héo mất rồi Ngực trắng muối lính quay về bốn hướng Trưa, bàn chân đạp tròn bóng nắng Bóng đùa ta rát bỏng chân ta! Ta thèm một gốc phong ba Gầy guộc khẳng khiu như củi Tựa lưng ngồi chờ gió nổi Sắt thép, bê tông bớt kửa đôi phần. Ta thèm một lá Bàng vuông Che mái đầu làm quạt Ngọn muống biển quắt queo dính cát Chẳng che được ai cũng dịu tầm nhìn... Những thứ cây hiếm hoi Thưa thớt mọc trên những hòn đảo nổi Nỗi khát khao vô vọng đảo chìm Nơi chỉ có bê tông cúng sắt thép nhô lên Đã có lối cho bàn chân đặt bước Nhưng rễ cây làm sao bén được Để chờ mong rậm lá, tươi cành! Lính đảo khát thư là chuyện thường tình Chúng tôi còn khát đất Đất liền cảm thông niềm khao khát Gửi đất ra như gạo, như đường Từng túi, từng bao, từng gói bọc Xoè hai bàn tay mân mê Ồ đất đất Mịn màng như bột lọc Khi bàn tay tự tình với đất Lòng ta nghe xanh gió bãi sông về! Lính gọi nhau hăm hở Bày đất lên khay như bày mâm cỗ Lắng nghe hạt giống trở mình Lắng nghe mầm cây tách vỏ Âm thanh này đảo chìm chưa từng có! Ốc loa tu tu tiếng gió Ốc nón trách mình úp mặt khó xem Đàn Bạch Tuộc ăn đêm Leo cành San Hô quờ vòi nghe ngóng Đàn cá Chuồn bay lên khỏi sóng Ghé mắt nhìn: Mầm xanh lên Mầm xanh lên lạ sắc đảo chìm! Nhỏ nhoi hạt Cải hạt Dền Đất này vẫn đất thân quen quê nhà Bàn tay của lính thật thà Nâng niu với nỗi thiết tha mong chờ Biển khơi con sóng du thừa Hiếm hoi những giọt nước mưa ngọn ngào Khẩu phần nước, lính chia nhau Giờ thêm san sẻ cho rau sớm chiều Ngọn thêm san sẻ cho rau sớm chiều Ngọn mồng tơi của quê nghèo Ra đây không giậu thì leo thành giàn Nhắc người nhớ bát canh chan Quả cà muối xổi giòn tan bữa thường! Quanh rau mắt lính rưng rưng Non tươi nhắc những gì từng lãng quên Nhìn cây người gọi tên từng tên Mầm lên xoè lá, ngọn lên phân cành Trường Sa giông tố dữ dằn Thương cây, sức lính rào nhăn gió trời! Ngày động biển sóng tạp lên không có gì ngăn được Lính hè nhau khênh những khay rau như Khênh giường những đêm mưa nhà dột Khênh lên rồi chẳng biết đặt vào đâu Sóng vẫn dồn, vẫn đuổi theo sau. Quay về thôi sóng ơi, đừng đuổi theo phí sức Sóng tung cao có thể làm áo quần ta ướt Những rau xanh, rau xanh Làm sao ngươi cướp được Mồ hôi ta ngày tháng kết thành cây Từng liếp, từng khay vuông vức Dâng lên, dâng lên cao đấy. Rau ta, ta nâng trên tay Ngang đầu gối, sóng đuổi theo hùng hổ Ngang bụng, ta nâng lên Sóng dựng lên, sóng đổ Ngang ngực, ta nâng lên Sóng bất lực, mệt nhoài nằm thở Ta còn sức nâng lên bao tầm nữa Rau bình yên khi biển chẳng bình yên. Bữa cơm rau đầu tiên Lính đảo ngỡ ngàng, chưa dám gắp Ngồi nhìn mà mát mắt Màu xanh rau đổi sức bữa thường Bao tháng, bao năm lính đảo chìm Quen bữa ăn màu trắng Đĩa muối tinh, muối hạt loá mắt nhìn Khi ngồi ăn dưới nắng Trắng, lại càng trắng thêm! Rau xanh ở đảo chìm Đừng thô thiển tính lượng Vi-ta-min hay số Ca-lo rau đem lại Rau: bớt nỗi chênh vênh Rau: niềm trống trải Cho ta nghe tiếng quê kiểng thầm thì Đón hạnh phúc trong màu xanh mền mại Nào, chúng mình Hãy nâng bát Chan đi! 7. Khách đầu tiên đến thăm lính đảo chìm Là vị tướng Ca-nô bập bềnh mắc cạn Ông xắn quần quá gối lội qua bãi San Hô Khước từ lễ nghi chào đón Mở nắp xem bể nước mưa Trước khi xem thùng gạo, đạn... Mái đầu ông bạc trắng Như đám mây sà xuống đảo chìm Cơn sốt năm nào màu da còn sạm Chẳng khác mấy màu da lính biển Ngồi quanh ông lặng im Nghe quá khứ hiện về trong từng câu chuyện: Những năm nước nhà chia cắt Trường Sơn hóa đường mòn nối liền mạch đất Ông có mặt đầu tiên trong đoàn quân xuyên biển mở đường mòn Tự nguyện làm người không tuổi không tên Không quá khứ, quê hương Khi bước xuống con tàu không số Những chuyến đi im lìm Vào mịt mùng sóng gió Vào mịt mùng hiểm nguy Cái chết từ bờ Từ trời Từ nước Rình rập, bủa vây Từng giớ, từng phút Ngàn cửa tử tàu qua Đưa súng đạn cập bờ Phú Yên, Vũng Tàu, Nam Bộ Đã bao lần ghé đảo Trường Sa Đảo chìm này - bãi đá ngầm - Ông còn nhớ rõ Đồng đội ông một thuở Bao người không bao giờ về nữa Biển Đông còn thổn thức đến giờ Thương người mất, đất không lưu bia mộ Máu xương hòa trong muối mặn sóng xô! Có người ngã xuống hóa anh hùng Tên nổi lên thành địa danh bất tử Trường Sa mấy mươi đảo chìm, đảo nổi Đảo này không ghi dấu một thời? Vị tướng ghé thăm lần kỷ niệm Thăm những người giữ đảo tuổi đôi mươi! Vị tướng lên tàu rồi Những người lính nhìn theo xa hút Nhìn đảo dưới chân mình thấy có gì khang khác Thêm gần gũi Thiêng liêng và Quyết liệt San Hô đỏ nhìn người như mắt ước Chẳng phải vô tình sinh ra Máu người hy sinh hoà sóng nước Biển vỗ về kết lại thành hoa! 8. Đảo chìm Một ngôi nhà lâu bền Như lò vôi nổi lên giữa bốn bề sóng nước Ở đây không có mùa đông Lính quanh năm cởi trần, quần cộc Khi bãi San Hô lặn ngụp Khi trực chiến, chơi bài hay tưới rau Vẫn như nhau Những chàng trọc đầu, trùng trục Nói, vẫn quen nói ngắn Hát ngang bài đôi câu Lính đảo chìm cái gì cũng gọn! Thế mà có một ngày nháo nhào tìm gương lược Lược đâu dành cho sư! Năm ngón tay vuốt tóc Gương không có, cần chi ra bể nước Xúng xính quần áo mặc Đồng đội làm gương để soi nhau! Ngày nào đảo chìm đợi từ lâu Qua mùa khô - khô khát Qua mùa mưa - mưa không kịp vuốt mặt Qua mùa bão - bão thốc Biển dựng cao hơn trời Để tháng ba êm dịu lòng khơi Tháng ba mến thương ơi Tháng ba hiền như con gái Đoàn văn công theo con tàu đang tới Lính đứng vời trông lệch cả đảo chìm! Bao lâu rồi - ngỡ quên Một giọng nói dịu dàng Một làn da mịn màng Một dáng đi con gái Ngày tháng trụi trần, mê mải Có khi quên mình là con trai Tin các em văn công sắp tới Làm hồi sinh những góc khuất trong người. Con tàu đã ló cuối chân trời Cung tròn biển hiện lên dấu chấm Dấu chấm màu đen dần dần ngã sáng Cái dấu chấm diệu kỳ Chứa bao điều mơ tưởng Lớn dần mang khát vọng về đây! Con tàu kéo hồi còi chào đảo Lính đảo trả lời bằng những bàn tay Boong tàu rợp cánh tay con gái Những nụ cười làm gió cũng ngất ngây. Đảo chìm không có đất Sân khấu biết kê đâu Xem văn công biểu diễn Lính đảo lên boong tàu Xếp hàng ngồi bên nhau Lặng yên và ngơ ngác Nước da và mái tóc Chẳng lẫn vào ai đâu! Những chỗ ngồi tốt nhất Ưu tiên lính đảo chìm Kìa tà áo diễn viên Giơ tay là với được Thức tỉnh cùng điệu nhạc Choáng ngợp trước sắt màu Mùi thịt da con gái Bao năm rồi chiêm bao! Bập bềnh cả trăng sao Tay trần con gái múa Diệu kỳ sao tạo hóa Da người mịn dường kia! Trầm trầm tiếng khèn bè Cô gái Mèo xuống chợ Ô em, gió iển xoè Dáng em, lính đảo nhớ Nghe âm vang ngọn gió Câu hát "Giận mà thương" Không tin mắt mình nữa Em, cô bé đồng hương? Anh lên gọi tên em Cái tên thời đi học Em oà như sắp khóc: -Anh, anh ở đảo này? Vỏ ốc không tặng nữa Bàn tay nằm trong tay Biển có bao nhiêu gió Dồn anh, một ngực đầy! Anh trở lại chỗ mình để ngồi xem tiếp Sóng dưới kia xao động sóng trong người Tiết mục nào cũng hay, diễn viên nào cũng đẹp Thực tình anh chỉ đợi em thôi! Một em thôi, cô gái cùng làng khác xóm Nhí nhảnh, hồn nhiên Buổi tiễn anh và bè bạn lên đường Em say mê câu hát "giận mà thương" Có giận ai đâu Đã thương ai đâu Đó chỉ là câu hát Anh xa quê sống giữa một trời sóng nước Khi cô đơn nghĩ lời hát thương mình Giận xa cách, giận nỗi vô tình Thương nhớ vậy mà lời không dám gửi Thư bạn bảo: Em cũng vào bộ đội Thế là thôi, thêm biền biệt con đường Thế là thôi, con sóng vỗ mười phương Con số hòm thư mơ hồ địa chỉ Thì thương nhớ để dành thương nhớ vậy Lính đảo chìm quen giấu kín tâm tư! Thì đêm nay giữa biển cả, con tàu Em đừng hát - cô văn công đừng hát Đồng đội khen em dịu dàng nét mặt Giọng hồn nhiên, hát như thể tâm tình Anh lặng yên nghe con tàu sóng vỗ Tưởng biển kia đã hồi hộp như mình! Những cô gái đầu tiên tìm đến bãi chìm Áo phao trắng ngập ngừng rìa bãi cạn Bàn chân mỏng, đá San Hô sắc nhọn Ống quần chùng, mực nước thì sâu Chủ nhà – những lính đảo- giục nhau Ra đón khách lội ào ào như tắm Mặt dảo dồn thêm từng đợt sóng Khách văn công túm tụm. níu vào nhau - Vịn vào vai tôi, đồng chí, có sao đâu - Này, xoè bàn tay tôi ra dắt! Anh đến đối diện em, nhìn tận mắt Em nhìn anh, nhìn đảo, lặng không lời. Anh dắt tay em đi giữa biển trời Chuyện thật đấy mà nghe như huyền thoại Cổ tay em lẳn tròn, nóng hổi Bàn tay anh trai quá, có sao không? Hòn đá nghiêng, hòn đá dựng, đá trơn Chân thôi vấp thì bàn chân lại trượt Đến đảo chìm chẳng làm sao khỏi ướt Sóng tìm người sóng đẩy, sóng xô Anh dắt tay em như ngày ấy sau mưa Chỗ lội đầu làng con nước cuốn Em phân vân lo giờ học muộn Để anh dắt sang, mặc bạn bè trêu đùa Trong lòng anh thức dậy trận mưa xưa Thức dậy bài ca em vẫn hát Giận mà thương - Làm sao mà giận được Người thương người, trời với biển thương nhau! Áo pháo cởi ra chất đống trắng bậc thềm Những cô văn công lại thướt tha đi quanh Thăm ngôi nhà của những người lính đảo Qua năm tháng Nắng mưa Gió bão Khối bê tông gan góc, lầm lì Như con tàu có định nhiều tầng cửa sổ Cửa sổ sinh ra gió Mở lòng với trùng khơi Mở đều đặn tầm nhìn tám hướng Vẫy bàn tay thân thiện mọi chân trời Nhưng có thể, vâng bạn ơi, có thể Cửa sổ này sẽ hóa lỗ châu nhau! Thuỷ triều lên, đêm đã buông rồi Tung bọt trắng chân tường sóng ập "Em phải về thôi, phải xa anh thôi" Lòng từ giã mượn lời bài hát Ca nô đón đàn ghé sát Bãi cạn lúc này chẳng cạn nữa đâu! Em phải về thôi, phải trở lại con tàu Trường Sa đâu chỉ một đảo chìm, Phía trước cuộc hành trình còn biết bao đảo chìm, đảo nổi Sợ lời nói bạt đi trong gió thổi Em sát gần anh, đối diện, ngửa mặt nhìn Đôi mắt tròn bộc bạch yêu tin Đôi môi mọng hồng lên trong ráng đỏ Không cưỡng nổi vòng tay anh ôm ghì đôi vai nhỏ Và đôi môi tìm đến với đôi môi! "Em phải về thôi, phải xa anh thôi" Em thì thầm sau chiếc hôn nóng bỏng Ca nô đợi bập bềnh mép sóng Bạn bè em lần lượt đã lên ngồi Anh gọi tên em thêm một lần thảng thốt Biết chẳng có cách gì níu được Vòng tay anh hụt hẫng, chơi vơi Biển còn lại những người lính đảo Đứng lặng yên như hóa đá từ lâu rồi! Con tàu ấy mang đi niềm vui Ba trăm sáu mươi độ cung tròn chỉ còn đơn điệu sóng Các em đến chỉ là trong mộng Nếu trên má những chàng trai không giữ Lại những dấu son Dấu son hình trái tim E ấp hai nửa lá non Dịu dàng làn môi cười mỉm Đấy, những dấu son chứng nhận Lính đảo chìm đã được các em hôn! Phải giữ lại bền vững với thời gian Những chiếc hôn các em trao tặng Không chỉ trong kỷ niệm Mà ngay trên má từng người Những dấu son không có quyền phai Không có quyền trốn mất Nhưng biết làm cách nào giữ được Làm sao rửa mặt Làm sao khi tắm, khi bơi Làm sao không cho cơn gió Cướp đi, chạy trốn phương trời! Anh vẫn triền miên nghĩ Chuyện đồng đội nhắc anh nhớ lại Món quà em tặng lúc chia phôi: Một thỏi son tô môi Em dùng đã khuyết Để hơi em ở lại cùng anh trong tháng ngày ly biệt Của tin em gửi lại, một phần Có thể giúp đồng đội anh giữ được Những nụ hôn ở lại với mình Nụ hôn hình trái tim Em ấp hai nửa lá non Dịu dàng làn môi cười mỉm... Và từ đấy lính đảo chìm hãnh diện Mặt mỗi người tươi thắm nụ hôn! Trường Sa mùa biển lặng Đại Lải mùa WORLD CUP.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào